Chương 78: (Vô Đề)

Gió biển rít khe khẽ qua lọn tóc. Mưa đến, trút xối xả lên hiên nhà. Mưa lam lam gào thét cùng gió hoang vu bí hiểm, không ngừng tẩy gội cái khô cằn của đất mùa hạ.

Ánh nến leo loét trong căn phòng hốc hác, ai nấy đều không tài nào chợp mắt được. Cơn mưa hanh khô bướng bỉnh, háo thắng trút sạch nước tận 7 giờ mới dứt. Nước nhiễu ton ton xuống bậc thềm cũ kĩ. Nike tựa đầu cạnh cửa sồ, đầu óc mơ màng khe khẽ nhắm mắt. Nhiều ngày liên tiếp xảy ra chuyện khiến đầu óc chàng trai vừa tròn 16 tuổi cảm thấy mệt mỏi khủng khiếp.

Bích Lâm mơ màng…Một làn khói trắng tinh sương hòa quyện vào không khí, thơm ngào ngạc. Nó đưa người ta tới thiên đường của khoái lạc. Vô sầu, vô ưu.

Hai hàng mi nặng trĩu, một chút cảm giác buồn ngủ ập đến khiến đầu óc nó không thể nào tỉnh táo thêm được nữa.

Lắc nhẹ đầu, nó lay lay Jen đang gục bên cạnh mình. Anh đã ngủ say như chết.

Một linh cảm không lành ùa đến. Trong phút chốc, nó thấy bất an kinh khủng. Dường dư một số điều không hay đã xảy ra..

Vớ tay lấy chiếc đồng hồ : Đã điểm hơn 9 giờ.

Lisza vương vai một cách uể oải,. ngó lơ chung quanh rồi hơi bất ngờ. Cô lay lay vai Lyan và Cristy, thều thào nho nhỏ vì sợ đánh thức nó.

Ánh nắng tinh sương trong trẻo, thuần khiết tung tăng réo rắc nhảy trên những tán lá rừng xanh non mơn mởn. Những cây lộc vừng, hoa mẫu đơn mới thoan thoắt có vài ngày ươm nụ cũng trổ hoa.

-"Lyan, anh có thấy Ryan đâu không?""

Chất giọng lẹ bè mềm mỏng của Lisza khe khẽ vang lên. Cristy nhanh chóng đảo mắt quanh căn phòng. Mọi người dường như đều ngủ say giấc.

-"Tối qua, có lẽ do mệt mỏi quá nên tôi đã ngủ thiếp đi. Cũng không để ý nữa.. lúc đấy hình như không thấy Ryan đâu cả!"

-"Không phải chứ! Sao mau quên vậy? Trước chạng vạng, lúc trời chưa mưa em trai tôi đã bảo ra chợ mua một số đồ dùng cá nhân vừa hết rồi mà.. Lisza? Em không biết hả?"

-Lyan vừa ngơ ngác vừa nhìn Lisza nói

Cô như sực nhớ ra điều gì, à lên một tiếng rõ to

-"Có! Ryan có nói với em! Nhưng sao tận giờ vẫn chưa về?"

Cả ba bắt có chút chột dạ, ngó chung quanh mọi người nằm như thây chết. Không phản ứng gì! Hốt hoảng, Cristy bước đến lay lay vào từng người một.

Nó dụi mắt mơ màng, ánh sáng hắt vào khiến Saron cảm thấy chói. Nó đưa tay ngăn ánh nắng phản chiếu, ngơ ngác

-"Đã sáng rồi sao? Tối qua tôi mệt quá nên…"

Câu nói nó im bẫng khi lướt mắt chung quanh, mọi người cũng ngủ say sưa như nó. Có lẽ tất cả đều cảm thấy mệt mỏi lắm rồi!

Nó bước đến khều mọi người. Ai nấy đều có phản ứng giống hệt nó, sững sờ, ngạc nhiên.

Bảo nhìn nó như muốn hỏi

-"Không phải tối qua chúng ta đều đang bàn bạc việc lên Thủy Trúc Lâm sao?"

Ánh mắt nai tơ của Khả Lợi bừng tỉnh, cô hốt hoảng quờ quoại trong khung trung, hai cánh tay liên tục cào vào không khí, khuôn mặt tái xanh

-"Đừng…Đừng mà…Đừng..!!"

Jen hốt hoảng đỡ cô dậy, lo lắng

-"Tiểu Lợi Tử, lại gặp ác mộng nữa hả?"

Cô như chưa định thần kịp, bờ môi lắp bắp như cắn vào nhau, tay bấu chặt vai Jen, mồ hôi tràn lên trán.

Từ hôm bắt gặp ba xác chết thê thảm ngoài thủy trúc, cô đã ngất tới lúc này mới tỉnh dậy. Tinh thần vẫn còn loạn lạc

Nó lắc nhẹ đầu, vỗ vai cô, trấn an

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!