Jen đưa tay vội đỡ lấy Khả Lợi vừa ngất trong thất thần. Tất cả hướng ánh mắt hoảng loạn, hãi hùng tới đám người bu đen bên gốc cổ thụ lâu năm trước rừng thủy trúc. Những tiếng ai oán gào thét não nùng vang lên, nước mắt nhỏ dài thành giọt nhiễu tong tong xuống nếp lá. Hàng loạt những nếp nhăn trên khuôn mặt hốc hác của bà mẹ già xô vào nhau. Nước mắt người vợ, tiếng gọi con thơ xô bồ bừa bãi. Nó nhấc đôi chân nặng trịch tới ba cái xác treo lủng lẵng trên cây.
Bàn tay Saron đã nhuốm đủ mùi máu tanh, chỉ duy nhất lần này nó thấy cái chết đến thật bi thảm.
Bảo, Jen, Saron, cùng mọi người dần dần tiến tới, ngước nhìn những xác chết lủng lẳng treo mà không khỏi bàng hoàng.
Đôi mắt lo âu của Nhật lóe lên trong phút chốc, hai hàng mài nhíu dính vào nhau, anh thở gấp
-" Cristy, ngươi hạ ba xác chết xuống đi!"
Dứt lời. Cristy nhanh chóng leo lên, thả lỏng dây thừng ra và hạ thi thể A Ngưu, Vũ Ảnh, Tiệp Di xuống đất.
Bảo bước đến bên thi chết, bàn tay sờ nhẹ vào cơ thể họ : Lạnh tới thấu xương.
-"Không có dụng cụ khám nghiệm tử thi ở đây. Mổ tử thi cũng chỉ thu được 70% độ chính xác!"
-Anh lạnh giọng nói
-"Có xác định được thời gian tử vong không?"
-Nó chau mài
Bảo loay hoay với 3 xác chết một thời gian. Quay sang nó, anh đáp
-"Cơ thể A Ngưu cứng và lạnh hơn so với Tiệp Di và Vũ Ảnh, tin chắc đã chết sớm hơn hai người họ một khoảng thời gian rồi"
-"Có nghĩa là…buổi tối A Ngưu mất tích, thực chất đã bị sát hại rồi?"
-Nó hỏi
Bảo gật nhẹ đầu
-"Có thể nói như vậy! Vũ Ảnh và Tiệp Di có lẽ chỉ vừa tắt hơi khoảng 21-26 tiếng đồng hồ. Nhìn đi, huyết tử của họ còn sót lại nhưng A Ngưu thì không!"Bảo vừa nói vừa đưa tay chỉ vào nhửng chấm đỏ nhỏ bé tỉ trên mặt nạn nhân
-"Huyết tử là cái gì?"
-Lisza ngoáy tai khó hiểu
-"Khi một cơ thể sống dứt hơi thở được 20 tiếng, trên mặt nạn nhân sẽ hiện ra những chấm đỏ nhỏ li ti. Đó chính là huyết tử. huyết tử chỉ tồn tại trong khoảng 4-5 tiếng. Người ta thường gọi là bang của người chết."
-Bảo vừa nói vừa rút khăn lau nhẹ vào tay mình.
-"Đưa họ về đi"
-Nó nhìn sang tứ đại hộ pháp ra lệnh
Cái chết bất thình lình của ba nạn nhân khiến Thiên Thần đảo hoang mang quá đỗi. Ai nấy đều mang khuôn mặt sợ sệt ra ngoài. Không ai dám lãng vãng vào buổi tối.
Nó ngẫm nghĩ một lúc lâu rồi lên tiếng phá vỡ sự im lặng đến đáng sợ nơi nhà xác này!
Bước đến gần 3 thi thể, nó từ từ quan sát, đôi ngươi chốc chốc lại ánh lên những tia nhìn kì lạ.
-"Cổ 3 nạn nhân hiện lên một vệt màu tím không rõ ràng, tin chắc là sau khi chết mới tạo thành!"
-"Tại sao em lại khẳng định như vậy?"
-Jen thắc mắc
-"Người sau khi chết máu sẽ dừng di chuyển trong cơ thể. Lưu lượng ở cổ cũng sẽ vì thế mà giảm đi! Nếu cả ba do treo cổ mà chết, điều này đồng nghĩa là khi treo cổ họ vẫn còn sống, vết thương hằn tạo thành phải chuyển sang màu đỏ mới đúng. Đằng này cổ cả 3 nạn nhân đều chuyển sang tím.. Có nghĩa là hung thủ đã giết chết họ trước rồi mới treo lên"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!