Những sự mất tích bí ẩn
-"Tôi nghĩ là chúng ta nên ra ngoài để khuây khỏa đầu óc đi đã! Cứ rúc ở trong nhà làm tôi chán chết rồi đây"
-Bích Lâm dẩu môi, níu níu vạt áo Jen nũng nịu. Jen khổ sở ôm đầu, cậu đúng là có hơi đào hoa một tí, hơi lăng nhăng một tẹo, nhưng tự dưng lòi ra một " vị hôn thê" trời đánh rắc rối, bám cậu như sam làm Jen cảm thấy ngột ngạt đến kinh hãi. Liếc sang Khả Lợi, ánh mắt cô đang tóe lửa nhìn xuống nơi bàn tay Lâm ung dung gác trên tay Jen, đầu bốc khói. Jen ôm mặt như muốn khóc, nhìn sang Khả Lợi.
rồi lại nhìn Bích Lâm, rồi nhìn nó
-"Saron.. Cứu anh với.."
Nó im lặng, bỏ ngoài tai những náo động của bộ ba rắc rối, mắt không ngừng dán vào bản đồ, não không ngừng hoạt động. Miệng lẩm bẩm linh tinh –"Có nơi như thế này thật sao?"
Hoàng hôn buông xuống, mọi người ai về chổ nấy, chờ ngày về đất liền như hươu mong cỏ. Ngày tháng sống với bản đồ rắc rối này còn dài dài, ai nấy đều tự vận công, tập trung chất xám mà suy nghĩ. Âm thanh bên ngoài lại huyên náo cả một vùng, đôi mắt Saron vừa nhắm khẽ vì mệt mỏi lại phải mở ra. Cánh cửa bật tung, Bảo lạnh lùng quát
-"Các người làm gì thế? Có thấy là phiền lắm không?"
Giọng nói của Âu Dương Lạc trở nên khàn khạc, ông mấp máy trong sợ hãi
-"Vũ Ảnh biến mất rồi"
-"Tiệp Di nhà tôi.. cũng đã mất tích!"
Bọn họ lần lượt lên tiếng, nói trong lo sợ, hướng vào phía trong không ngừng tha thiết cầu xin. Bên trong, nó nhìn mọi người một cách bàng hoàng. Nội trong một đêm mà tất cả 3 người cùng biến mất một lúc. Những ánh mắt lo sợ bắt đầu phát ra. Tiếng bàn tán lung tung lại xôn xao cả một khán phòng
-"Tại sao họ lại biến mất? Họ biến mất vào lúc nào?"
-Quân Hạo bỏ quyển kinh thư xuống bàn, giọng trở nên nghiêm trọng
-"Tối qua! Khi Tiệp Di bảo lên rừng đốn củi đã mất tích ngay sau đó. Tới sáng cũng không thấy về. Thường ngày, anh ấy chỉ đến rìa cánh rừng để lấy củi, độ 3-4 tiếng đã về nhà rồi…"
-người thân Tiệp Di kể lại trong lo sợ
-"Còn Vũ Ảnh?"
-"Vũ Ảnh thực ra là anh họ của Tiệp Di, vì mẹ cậu ấy lo lắng, sốt ruột mới chạy sang nhờ Vũ Ảnh lên núi tìm..!! Ai ngờ…con tôi một đi không trở lại.."
Hắn nhìn sang nó bán tính bán nghi. Không khí trong phòng trùng xuống, tiếng con lắc đồng hồ tích tắc kêu, một mình ngự trị vùng không gian lặng như tờ, dáo giác cũng chỉ có tiếng thở đều đều, sợ hãi, tiếng tim đập dồn dập như muốn văng ra khỏi lồng ngực của ngư dân. Chung quanh gần như bị ngọn lửa của lo âu thiêu đốt. Khả Lợi mếu máo
-"Saron.. Em.. Em sợ lắm…."
Nó nhìn cô, rồi nhìn sang mọi người
-"Dẫn tôi đến nơi Tiệp Di và Vũ Ảnh mất tích!"
****
Nó và Minh Nhật kinh ngạc nhìn nhau khi trước mặt họ chính là cánh rừng thủy tiên nơi nó tìm Diệp Thảo. Được dốc hiểm trở, thú rừng hoang dã, độc tính khó lường. Nơi đây một khi đã lọt vào thì hoàng toàn không có lối ra.!
-"Bây giờ chúng ta chia nhau ra tìm!"
-Bích Lâm sắn tay áo, lao vun vút vào bên trong trước cặp mắt hãi hùng của dân làng –"Không được!"
-Đó là tiếng đồng thanh la lên từ phía mọi người có mặt ở đây.! Cô ngơ ngác nhìn nó như chưa hiểu
-"Nơi này…vốn không có lồi sống!"
-Nó chậm rãi nói, âm thanh phát ra đều nhẹ nhưng hàm ý bên trong khiến người khác lạnh sống lưng.
-"Các người có chắc là Tiệp Di và Vũ Ảnh đến đây chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!