Saron lướt chân qua hành lang và chạm mặt của Lâm, ông nhìn nó với ánh mắt yêu thương nồng hậu
-"Con về rồi sao? Ngày đầu đi học có thích không?"
Nó nhìn ông, nhẹ nhàng đáp
-"Tại sao.. con phải học?"
-"Vậy thì tại sao con lại không thích đi học?"
-Lâm cười khổ trước câu hỏi của đứa con gái
-"Những thứ đó.. Con đã học cả rồi.."
-Nó dửng dưng đáp
-"Học rồi?"
-Lâm nhíu mài
Nó gật nhẹ đầu thay cho câu trả lời
-"Cha mẹ con.. là ai.?"
-Nó nhìn thẳng vào Lâm, cất giọng hỏi, cái nhìn đó khiến Lâm bối rối
-"Con mệt rồi.. Con vào nghĩ đi."
Lâm lướt qua nó như đang chạy trốn. Ông bước vào thư phòng, gập cửa lại mà tim vẫn còn đập
"Saron quả là giống Sara như khuôn đúc, từ ngoại hình, tính tình, cách nói chuyện đến thói quen, tài năng và bộ não. Thứ Saron có được là những gì vượt trội nhất của 2 thiên tài Sara và Chấn Phong.."
-Lâm lẩm bẩm
Thế nên, khi nghe nó bảo những thứ ở trường nó đều học cả rồi, Lâm không có gì là ngạc nhiên cho lắm. Một sự lai tạo đến hoàn hảo từ 2 bộ não thiên tài thì làm sao có thể gọi là bình thường được
Thừa hưởng nhan sắc khuynh thành, chất giọng mượt mà, hành động kì bí từ mẹ, trình độ một hacker chuyên nghiệp, óc phán đoán tinh tường từ cha: 2 từ Có thể đánh giá con người của nó có thể chỉ là "Hoàn Hảo"
Lâm chau mài, nhấc chiếc điên thoại lên, Sau một lúc lưỡng lự, Cuối cùng cũng quyết định bấm số.
Đầu dây bên kia, chất giọng quen thuộc, nhẹ nhàng đáp trả
-"Khắc Lâm..."
-"Hai người dạo này sống sao rồi..?"
-Lâm hỏi một cách khó khăn
Sara nhìn sang Chấn Phong, rồi lại tiếp tục cuộc đối thoại
-"Saron sống có tốt không?"
-"Nó giống em như khuôn đúc. Mọi thứ đều rất giống.."
-"Nó vẫn thắc mắc về thân thế của mình nữa chứ?"
-Phong hỏi
-"Vẫn thường xuyên!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!