Chương 42: (Vô Đề)

Khuôn viên vắng lặng không một bóng người ra vào. Rõ ràng Labez nói có kẻ tìm nó, nhưng loay hoay mãi vẫn không hề có ai ở đây. Nó đảo mắt khắp nơi, nhưng chung quanh vẫn chỉ là một không gian lặng tịch!

Vừa Sải bước vào trong lễ đường, nó chỉ kịp cảm giác gáy mình tê buốt. Một thứ cảm giác đau inh ỏi lấn chiếm vùng đầu.. Và rồi.. Nó ngất hẳn!

-"Cái gì? Cô dâu mất tích?"

-Diệp Thanh dân sững người khi nghe tin động trời này, khuôn mặt ông lộ rõ từng vệt tức giận. Từng lằn gân đỏ nổi đầy lên mặt.

Nike cũng không khá hơn, khuôn mặt thất thần đầy sự lo âu khôn tả. Khóe mắt chốc chốc lại lại tỏ vẻ căng thẳng và lo lắng tột cùng!

Hôn lễ bãi bỏ trong sự tức tối của nhà trai. Diệp Thanh Dân bắt buộc Snown đưa ra một lời giải thích hợp lí..

-"Xin lổi.. Diệp gia, bang chủ vừa rời khỏi đây vào lúc 8:00 tối qua rồi"

-Lisza sượng sùng đáp

Căn biệt thự Từ Gia trở nên thê lương hơn bao giờ hết. Hôn lễ bị hủy với họ đáng lí phải là một tin tốt. Nhưng nay Saron đột nhiên mất tích, chưa hay lành dữ thế nào thì tin tức cô dâu đào hôn lan truyền khắp nơi mà Snown thì biệt vô âm tích!

-"Có khi nào Saron hối hận khi lấy Nike nên đã bỏ trốn không?"

-Khả Lợi suy diễn, rồi quay sang Jen, cô hỏi đầy sự nghi hoặc

-"Có phải là anh bắt cóc Saron không?"

-"Em điên sao?"

-Jen phát cáu

-"Trước đó, anh nói có chết cũng không để Saron lấy Nike, giờ Saron mất tích thì dĩ nhiên anh là kẻ hiềm nghi lớn nhất chứ sao?"

-Cô cong môi cãi lại

-"Anh không bắt Saron, Anh cũng đang muốn biết chuyện gì đang xảy ra đây!"

-"Thôi đi, đừng cãi nữa! Quan trọng bây giờ là an toàn của Tử San kìa"

-Bảo lên tiếng sau một lúc trầm ngâm thật lâu!

-"Phó bang chủ, tìm thấy chiếc hài của chủ nhân ở sau khuôn viên"

-Cristy hớt hãi chạy vào, tay cầm theo chiếc giày mà Saron mang trong ngày đính hôn

-"Đích thị là Saron bị bắt cóc rồi"

-Khả Lợi đầy vẻ suy tư

-"Nhưng, Kẻ nào đã làm việc này kia chứ?"

-Jen lo lắng, tinh thần trở nên bấn loạn hơn bao giờ hết

Saron tỉnh dậy khi cảm giác gáy mình đau âm ĩ. Không gian chung quanh chỉ một màu đen như mực. Tấm vải che đi đôi mắt của nó khiến nó không biết nơi này là đâu. Miếng băng keo bịt kín miệng chỉ cho phép nó ứ lên từng tiếng...

-"Nó tỉnh rồi kìa!"

-Tiếng một gã đàn ông vang lên đầy vẽ ngạo nghễ!

Nó lắc lắc đầu cho tỉnh táo hơn. Tư thế của nó lúc này thật bất tiện, hai tay bị trói phía sau bằng dây thừng đan cứng, mắt bị che kín bởi một lớp vải đen dày phủ kín không gian. Miệng chặn lại bằng một loại băng dính dày cộm!

Cạch! tiếng cửa được mở ra, có tiếng bước chân ai đó lẹp xẹp bước vào. Chất giọng điềm tĩnh, trung niên vang lên

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!