Buổi sáng tinh mơ thật trong trẻo và khiến tâm hồn con người thoải mái hơn nhiều. Những ngày nghỉ hè thật nhàn rổi. Saron tỉnh giấc sau một đêm dài dẵng khá nhiều công việc. Chưa hẳn tỉnh ngủ thì cửa phòng đã bật mở tung.
Jen bước vào trong một tâm trạng đầy phấn khởi, khuôn mặt hồng tươi, đôi mắt sáng rỡ
-"Saron.. đi với anh."
Nó nhíu mài nhìn anh đầy vẻ khó hiểu, rồi cũng lắc đầu nguầy nguầy
-"Không
-thích"
-"Đi, anh chắc là em sẽ thích mà!"
-Jen nài nỉ
Nó nhìn Jen một hồi lâu, rồi cũng kiêng quyết lắc đầu. Jen bất lực bước ra, thở dài ngao ngán.
-"Gia Bảo!"
-Jen gọi to khi thấy Bảo đang từ phía phòng cậu bước ra
-"Jen? Đến sớm thế?"
-"Giúp tôi rũ Saron ra ngoài được không?"
-Jen nhìn Bảo, mắt long lanh.
Cậu nhìn Jen đầy nghi hoặc, nhướng mắt vào phía trong
-"Sao không tự rủ?"
-"Nếu tự làm được thì cần gì phải nhờ đến cậu!"
Bảo lưỡng lự hồi lâu rồi cũng đẩy cửa bước vào. Cũng đúng, lâu lắm rồi họ chưa cùng nhau ra ngoài.
Thú thật, Saron cực kì ghét ánh sáng. Đó là thứ bẩm sinh khác thường mà nó tự cho là kì hoặc. Hầu hết, ngoài giờ đi học, nó chưa từng đặt chân ra bên ngoài khi nào. Vậy thì việc từ chối ra ngoài cùng Jen....
-"Tử San.."
-Gia Bảo bước vào, gọi nó
Nó ngẩng mặt nhìn cậu, rồi nhìn sang Jen, rồi như hiểu chuyện
-"Không
-thích"
-Nó lặp lại
-"Cả anh cũng không?"
-Bảo nhìn nó, bực dọc.
-"Không
-thích"
-Nó chắc nịch ý kiến
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!