Chương 7: Phần 1

BIỂN TRỜI XA CÁCH

Phong hoàn vũ tấn, thiên thị lai vô chuẩn.

Quyện ỷ ngọc lan khán nguyệt vựng, dung dịch ngữ đê hương cận.  

Nhuyễn phong xuy quá song sa, tâm kì tiện cách thiên nhai

Tòng thử thương xuân thương biệt, hoàng hôn chích đối lê hoa.

- "Thanh bình nhạc" Nạp Lan Dung Nhược -

(Hai người yêu nhau hẹn hò trong mưa gió nhưng rất ít khi đúng hẹn mà gặp vì thường có người xen vào. Khi gặp nhau, họ cùng dựa vào lan can ngắm ánh trăng. Chàng nhỏ giọng thổ lộ tâm tư tình cảm, ngửi thấy hương thơm ngát trên người nàng. Tuy nhiên chỉ trong thời gian một nháy mắt, gió xuân thổi bay mành mỏng, chàng đã cách nàng cả một bầu trời. Từ nay cứ đến xuân là đau lòng, hoàng hôn buông xuống chỉ còn một mình ngắm hoa lê nhớ nàng.)

Hoàng đế trở lại ngự doanh, thay y phục, lưu lại Phúc Toàn cùng dùng bữa. Lần này đi săn mọi việc đều được giản lược, lâu nay Hoàng đế cũng không quá coi trọng việc ăn uống, cho nên chỉ có bốn cái nồi và mười sáu món ăn to nhỏ các loại. Cơm nước của thiên tử tất nhiên là sơn hào hải vị nhưng Hoàng đế lại chỉ gắp rau ăn với cơm, Phúc Toàn thấy vậy cười bảo: "Tuy Vạn Tuế Gia rất coi trọng nô tài, nhưng thật lòng mà nói, mỗi lần nhận được ân điển như thế này, nô tài trở về đều phải ăn bù điểm tâm."

Hoàng đế vốn thích nghe những lời nói thẳng thắn của hắn, không nhịn đuợc cười: "Ngự Thiện phòng luôn lấy sự đáng tin đặt lên đầu tiên, chẳng có gì ngon cả. Ở đây không thể so với trong cung, nếu không Trẫm gọi đồ ăn ở bếp, ngon hơn cái này." Thử một miếng vịt lại bảo: "Món này lại khá ngon, ban cho Dung Nhược."

Một thái giám lĩnh chỉ đi, sau đó cũng không phải là san lấy đồ ăn trên bàn. Toàn bộ đồ ăn trước đó đều được chuẩn bị thêm một phần. Nghe Hoàng đế ban thưởng, thái giám lập tức cầm chiếc hộp bên trong có đựng phần thức ăn đã chuẩn bị đi. Phúc Toàn nói: "Bẩm Hoàng thượng, Phúc Toàn có yêu cầu này hơi quá, mong Hoàng thượng đồng ý."

Hắn bỗng nhiên trịnh trọng bẩm tấu như vậy, Hoàng đế không khỏi không chú ý, "à" một tiếng rồi hỏi: "Chuyện gì?"

"Hôm nay nô tài thi cưỡi ngựa với Dung Nhược lại thua, cùng Dung Nhược hẹn thi tiếp. Cho nên muốn cầu Vạn Tuế Gia đại giá, chủ trì cho Phúc Toàn."

Hoàng đế quả nhiên vui vẻ: "Các ngươi thật biết tìm trò tiêu khiển... Trẫm không muốn chủ trì, chúng ta ba người cùng thi." Phúc Toàn lại khổ sở cau mặt: "Nô tài không dám, lỡ như truyền đến tai Hoàng thái hậu, người lại bảo nô tài xúi giục Hoàng thượng đua ngựa trong đêm tối đồng không mông quạnh. Nô tài muốn là người thắng."

Hoàng đế đặt đôi đũa xuống: "Ngươi nói vòng quanh như thế, lẽ nào không phải là muốn xúi giục Trẫm sao? Ngươi thắng không nổi Dung Nhược, sớm đã muốn Trẫm xuất mã, lúc này còn giả vờ giả vịt, đúng là giấu đầu hở đuôi." Phúc Toàn cười hì hì: "Hoàng thượng anh minh, vi thần không dám."

Hoàng đế thấy hắn thừa nhận liền cười cho qua, hướng đến Lương Cửu Công sai bảo: "Bảo bọn họ dọn dẹp con đường hướng Bắc, chuẩn bị đuốc thông." Phúc Toàn nghe Hoàng đế

phân phó như vậy, biết sự đã thành liền cảm thấy vui mừng ra mặt.

Khi Phúc Toàn cùng Hoàng đế phi ngựa đến đồng cỏ rộng lớn ở phía Bắc của ngự doanh, ngự tiền thị vệ đã phong tỏa tứ phía. Hai hàng đuốc thông nghi ngút trông như thân một con rồng vàng uốn lượn. Đuốc cháy sáng quắc, thi thoảng phát ra tiếng xèo xèo rồi bắn ra các tia lửa nhỏ văng khắp nơi.

Hoàng đế vốn một thân áo gấm vàng, bây giờ tay áo lại bị rách một mảng. Lúc thay y phục hắn thấy Phúc Toàn đang hết sức lo sợ liền bảo: "Là Trẫm không cẩn thận, ngươi không cần phải tự trách mình. Tối nay ngươi cũng bị dọa đủ rồi, ngươi cùng Dung Nhược về nghỉ ngơi đi." Nạp Lan thỉnh an xong liền tuân chỉ cáo lui, Phúc Toàn lại cười nói: "Vạn Tuế Gia nói như vậy càng khiến Phúc Toàn vô cùng xấu hổ, nô tài xin Hoàng thượng trách phạt."

Hoàng đế xưa nay vẫn yêu quý vị huynh trưởng này, biết rằng càng khách khí với hắn hắn sẽ càng lo sợ, liền nhíu mày sai bảo: "Thôi, khuỷu tay Trẫm đau đến buồn bực cả người, ngươi mau đi xem thuốc chuẩn bị xong chưa?" Phúc Toàn vội vã thỉnh an rồi rời khỏi lều.

Phúc Toàn chăm chú nhìn vị thầy thuốc Mông Cổ thử thuốc, xong xuôi hắn mới tự mình đem vào trong ngự doanh. Đúng lúc có một tên tiểu thái giám dẫn một cung nữ đi qua trước mặt, hai người thấy hắn liền dừng lại một bên hành lễ. Phúc Toàn nhìn cung nữ có dáng vẻ thướt tha động lòng người kia, thấy đúng là Lâm Lang liền nảy ra một ý, hắn hỏi tên thái giám: "Các ngươi đi đâu?"

Tên tiểu thái giám kính cẩn thưa: "Bẩm Vương gia, Lương Am Đạt dặn dò rằng, bắt đầu từ hôm nay vị cô nương này sẽ đến làm ở phòng thêu thùa, vì vậy nô tài mới dẫn nàng đến đây."

Phúc Toàn gật gật đầu, nói với Lâm Lang: "Ta có việc này giao cho ngươi làm." Tuy Lâm Lang có chút bất ngờ nhưng đã là lời sai bảo của Dụ thân vương, nàng liền cung kính trả lời: "Vâng." Phúc Toàn liền sai: "Ngươi đi theo ta."

Lâm Lang đi theo hắn đến trước ngự trướng. Tuy nàng chưa từng đến ngự trướng bao giờ, nhưng nhìn thấy binh lính đi tuần nghiêm ngặt bên ngoài, thấy ngự tiền thị vệ, đều đội mũ nhị phẩm, tam phẩm, đi đi lại lại. Nàng hơi hơi đoán được có chuyện gì bất thường, trong lòng không tránh khỏi bất an. Nàng nhìn về phía doanh trại, vải mành màu vàng buông thõng, nàng sợ hãi, chỉ là không hiểu Phúc Toàn muốn làm gì.

Đang lúc do dự, nàng bỗng nghe Phúc Toàn nói: "Vạn Tuế Gia bị thương, ngươi vào băng bó, đắp thuốc."

Lâm Lang nhẹ giọng thưa: "Nô tì không phải người hầu hạ ngự tiền, chỉ sợ làm không tốt việc quan trọng này."

Phúc Toàn cười mỉm: "Ngươi vốn linh hoạt, tất nhiên sẽ làm tốt."

Lâm Lang vẫn không ngừng cảm thấy bất an. Thái giám đã vén mành lên, Phúc Toàn đứng cạnh nàng giờ đã đi vào trong trướng.

Ngự doanh đương nhiên cực kì lớn với vài cột trụ làm từ gốc cây cổ thụ, bốn mặt được đan bởi những sợi mây già, vừa bền vừa chắc. Bọc bên trên là da trâu có vẽ hoa văn trang trí trên đó. Nền ngự doanh được trải một lớp lót bằng nỉ dày, dẫm lên mềm mại vô cùng, hoàn toàn không phát ra tiếng động. Lâm Lang cúi đầu, bộ dáng phục tùng đi theo Phúc Toàn đến phía sau tấm bình phong.

Hoàng đế đang ngồi trên đệm da sói, Lương Cửu Công đang giúp người thay ủng.

Phúc Toàn thỉnh an còn Lâm Lang hành đại lễ, nàng không dám ngẩng đầu. Hoàng đế thấy là một cung nữ nên cũng không để ý đến nàng cho lắm. Phúc Toàn đưa thuốc cho Lâm Lang. Lương Cửu Công liếc nhìn nàng một cái rồi khom người nhẹ nhàng vén tay áo lên cho Hoàng đế.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!