THÂN NÀY THẬT KHỔ
Nhi kim tài đạo đương thì thác, tâm tự thê mê.
Hồng lệ thâu thùy, mãn nhãn xuân phong bách sự phi.
Tình tri thử hậu lai vô kế, cường thuyết hoan kì.
Nhất biệt như tư, lạc tẫn lê hoa nguyệt hựu tây.
- "Thái tang tử"
- Nạp Lan Dung Nhược
(Cảm xúc khi yêu một người mà không thể ở bên người đó: Đến giờ mới biết ngày xưa đã sai. Lệ rơi xuống, gió xuân đong đầy trong mắt. Biết rằng sau này không còn tương lai nhưng vẫn cố nhớ lại thời gian đẹp đẽ. Khi từ biệt thì đau đớn tới tận xương tủy.)
Mấy vị ma ma được chọn đó, ngày thường chuyên xử lý việc vặt trong lục cung, cực kì khôn khéo giỏi giang. Đã có ý chỉ của Đồng quý phi cho phép dùng hình nên họ càng hăng hái hơn bội. Cả đêm thẩm tra nghiêm ngặt, đến buổi trưa ngày hôm sau mới hỏi ra được manh mối. Đồng quý phi nhìn khẩu cung nhận tội mà không thể thở nổi, nàng ho liên tục. Cung nữ vội lên hầu hạ, khó lắm mới thở bình thường lại được, nàng khẽ thở hổn hển: "Ta...... Ta đi Càn Thanh cung gặp hoàng thượng."
Hoàng đế lại không có ở Càn Thanh cung, sau khi tan triều thì đã tới Từ Ninh cung. Đồng quý phi đành đi tới đó, vừa xuống kiệu thì Thôi Bang Cát đã dẫn người ra đón. Hắn thỉnh an Đồng quý phi rồi khẽ bẩm: "Quý phi chủ nhân đến không đúng lúc rồi, thái hoàng thái hậu đang ngủ trưa ạ."
Đồng quý phi ngừng bước, hỏi hắn: "Thế còn hoàng thượng?"
Thôi Bang Cát giật mình, vội cười: "Vạn tuế gia ở Đông Noãn Các, đang xem tấu sớ."
Đồng quý phi liền đi về Đông Noãn Các, Thôi Bang Cát lại bước nhanh lên phía trước, cất cao giọng hô: "Vạn tuế gia, quý phi chủ nhân đến thỉnh an người ạ." Nói xong mới vén mành lên.
Lâm Lang vốn đứng trước bàn chép lại "Kim Cương kinh", nghe thấy tiếng Thôi Bang Cát thì vội vàng buông bút, tiến lên đón. Nàng thỉnh an Đồng quý phi. Đồng quý phi không ngờ sẽ gặp nàng ở đây, vì không ngờ nên cũng chẳng kịp nghĩ nhiều. Hoàng đế đang ngồi ở đầu bên trái tràng kỷ xem sớ, thấy nàng đến thì đứng dậy, tự mình tới đỡ nàng: "Nàng đang ốm. Có việc gì thì sai người đến bẩm một câu là được, việc gì phải gắng gượng đến đây chứ."
Đồng quý phi vừa vào noãn các đã thấy một cảnh này. Tuy hoàng đế cách Lâm Lang mười mấy trượng, nhưng hai người giống như đôi phu thê bình thường vậy, chẳng có khoảng cách quân thần (vua và bề tôi). Lòng nàng đan xen nhiều loại cảm xúc, lại nghe hoàng đế nói vậy thì vành mắt liền đỏ. Nàng nhớ địa vị của mình, cố gắng bình tĩnh trả lời: "Chuyện bánh có thuốc có biến chuyển mới, thần thiếp không dám tự ý quyết định nên tới đây bẩm lên hoàng thượng."
Lại liếc nhìn Lâm Lang, nàng đứng đó, hơi dựa trán vào cửa sổ. Nắng xuân tươi đẹp qua cửa sổ chiếu vào khuôn mặt nàng. Tuy không diễm lệ nhưng lại có một cảm giác dịu dàng trầm tĩnh, mờ ảo như ánh sáng tỏa ra từ ngọc. Trong tai nghe tiếng hoàng đế nói: "Nàng ngồi xuống rồi nói."
Hắn xoay mặt bảo Lâm Lang: "Đi đem trà lên."
Đồng quý phi cùng hoàng đế có quan hệ họ hàng thân thích. Vị trí còn trống trong hậu cung hiện nay, tuy hoàng đế chưa có ý định lập lại hoàng hậu, nhưng lâu nay vẫn cực kì quan tâm đến nàng, tôn trọng nàng. Đến lúc này nàng mới lờ mờ cảm nhận được rằng tuy hắn đối với nàng có sự tôn trọng, nhưng sự tôn trọng này lại khiến hai người cách biệt một tầng.
Nghe hắn tùy ý gọi Lâm Lang đi chuẩn bị trà như thế, nàng chợt cảm thấy trong noãn các, vị quý nhân thấp bé kia dường như còn thân thiết với hoàng đế hơn vị quý phi là nàng. Bản thân nàng như một người khách vậy, trong lòng thấy buồn bã như mất đi gì đó.
Lâm Lang đáp vâng rồi đi xuống. Đồng quý phi lấy lại tinh thần rồi nói: "Sự tình đúng như lời hoàng thượng. Đã có chuyển biến. Cung nữ đã nhận tội khai là do Đoan tần sai bảo nàng ta đổ tội lên Ninh quý nhân. Vị thuốc hồng hoa cũng là Đoan tần sai người mang từ ngoài cung vào. Thần thiếp đã cho người giam hết thái giám, cung nữ lén truyền dược liệu vào cung rồi. Bọn họ đều đã nhận tội. Thần thiếp sợ xảy ra rắc rối khác nên phái hai ma ma tới chỗ Đoan tần.
Phải xử lý thế nào xin hoàng thượng quyết định."
Hoàng đế im lặng hồi lâu, Đồng quý phi thấy lông mày hắn nhíu lại vào nhau, trên mặt có chút mệt mỏi cùng uể oải. Nàng vào cung từ năm 14 tuổi, qua lại với hoàng đế nhiều năm, rất ít khi thấy hắn có vẻ mệt như thế này, lòng mờ mịt không biết phải làm sao. Giọng hoàng đế lại vẫn bình thản như thường: "Xét hỏi. Nhất định phải tra cho rõ ràng. Nàng sai người đi thẩm vấn Đoan tần. Trẫm bạc đãi nàng chỗ nào mà khiến nàng ta lại có hành động tàn ác bỉ ổi như vậy.
Nàng lui đi, trẫm mệt rồi."
Lâm Lang bê khay trà lên, Đồng quý phi đã lui xuống rồi. Hoàng đế dựa người trên tràng kỷ, mắt nhìn chằm chằm vào bản tấu. Mực đỏ trên đầu chiếc bút lông nhỏ gác trên gác bút đã dần khô. Nàng gọi khẽ: "Hoàng thượng."
Hoàng đế duỗi tay nắm tay nàng, khe khẽ thở dài: "Các nàng ấy cả ngày tính kế, tính làm sao được vinh hoa, sủng ái, tính kế với ta, tính kế với người khác nữa. Cung này chẳng khiến người ta yên ổn lấy một ngày."
Nàng nửa quỳ nửa ngồi ở bậc để chân, nói nhỏ: "Đó là vì các nàng đều coi trọng hoàng thượng, trong lòng lo lắng cho hoàng thượng cho nên mới đi tính kế với người ta."
Hoàng đế ừ một tiếng, hỏi: "Vậy còn nàng. Nếu nàng coi trọng trẫm, trong lòng lo lắng cho trẫm, vậy nàng cũng sẽ tính kế trên người trẫm sao?"
Nàng chợt thấy lạnh lẽo trong lòng. Ánh mắt hắn mát lạnh, cứ chăm chú nhìn vào nàng. Đôi mắt đen kịt, như sâu không đáy. Tim nàng đập thình thịch, bật thốt lên theo bản năng: "Lâm Lang không dám." Hoàng đế rời ánh mắt, vươn cánh tay ôm lấy nàng, thì thầm: "Trẫm tin nàng sẽ không tính kế với trẫm. Trẫm tin nàng."
Đáy lòng nàng có một nỗi đau đớn không nói nên lời. Tay hoàng đế từ từ lạnh dần, hơi thở nhẹ nhàng mà thưa thớt phả nào tóc nàng. Tóc nàng đen nhánh mà dày, vài sợi bị rối, buông lơi bên tai. Nàng nhớ lại lúc nàng còn nhỏ, ma ma chải đầu cho nàng, trong lúc vô ý thì nói một câu: "Tóc đứa bé này sao lại mảnh thế." Sau này mới nghe người ta nói tóc mảnh là người không có nhiều phúc, thật là đúng.
Đời này của nàng không có mấy phúc phận, đến bây giờ, thân thể đã ở dưới vực sâu vạn trượng, không có lấy một đường sống, tiến thoái lưỡng nan. Chỉ có thể đi bước nào tính bước đó, trong lòng vô cùng thê lương, chẳng dám ngẩng đầu lên. Bậc để chân từ gỗ tử đàn vốn là chất gỗ chắc, nàng gùy ở đó chẳng nhúc nhích, chỉ là lười cựa mình. Chân co lại lâu nên thấy râm ran tê dại. Tê từ đầu gối lên. Hoàng đế cũng không cử động. Chiếc túi nhỏ hắn thắt bên thắt lưng màu vàng đang buông thõng xuống mép tràng kỉ, đồ vật của hoàng đế theo lệ được thêu hoa văn rồng, hàng ngàn hàng vạn mũi kim tạo nên hình ảnh dữ tợn như đang sống thật vậy. Không biết vì sao nàng thấy có chút buồn bã, giống như là đánh mất một thứ gì rất quan trọng, lại cũng không nhớ ra là mất gì, trong lòng có nỗi khổ sở quạnh quẽ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!