Chương 28: Phần 3

Huệ tần đáp: "Ngươi bảo ta không lo sao được?" Ngừng một chút nói tiếp: "Xem tình hình ngày đó chúng ta đến Trữ Tú cung đấy, Vạn tuế gia lại ở trong đó... đến cả quy củ kiêng kị cũng chẳng thèm để ý nữa rồi, đứa Lâm Lang này..." Nhắc đến cái tên thì răng lại nghiến vào nhau: "Hiện giờ hoàng thượng ốm như thế còn không phải là vì..." Nói tới đây thì kìm được lời nói, chỉ tiếp tục: "Đến giờ lại tới thái hoàng thái hậu đứng ra lo liệu ở giữa."

Thừa Hương khuyên nàng: "Chủ nhân hãy bớt buồn, dù nàng ta có thế nào cũng không thể vượt chủ nhân được. Huồng hồ tình hình hiện tại, không phải là Vạn tuế gia cuối cùng đã tức giận với nàng ta rồi hay sao?"

Huệ tần đáp: "Cứ coi như lần này giận nó thật đi, chỉ sợ lỡ như... chỉ sợ lỡ như... Nếu nó biết chuyện ngày đó Vệ gia làm sao mà tan cửa nát nhà, nhất định sẽ sinh ác cảm, lỡ như nó có được cơ hội rồi nói hai ba câu gây họa trước mặt hoàng thượng, vậy ngày tháng sau này của chúng ta khổ sở ngay."

"Không phải chủ nhân thường nói, xưa nay Vạn tuế gia luôn phân rõ chuyện triều chính và chuyện hậu cung, sẽ không thiên về tình hay sao? " Thừa Hương hỏi.

Huệ tần đáp: "Làm sao mà biết chắc được. Cứ coi như chỗ hoàng thượng nó không làm được gì. Nhưng người hầu kẻ hạ thì muốn nịnh nọt nó, dù trước mặt hay sau lưng thì người chịu thiệt vẫn là chúng ta mà thôi. Ngươi xem tình hình hôm nay đi, đến thái hoàng thái hậu cũng ở cạnh bảo vệ, còn không phải là vì trong lòng hoàng thượng có nó hay sao? Ý của phụ thân ngày xưa, chỉ là đem nó đi ứng tuyển, cứ tưởng nó nhất định được tuyển, rồi lúc xuất cung cũng đã trở thành một nữ tử quá lứa, hơn 20 tuổi rồi thì chẳng gả được vào nhà nào tốt. Ai ngờ lại là lợn lành chữa thành lợn què."

Thừa Hương nghĩ nghĩ rồi nói: "Ngày nọ không phải Lão thái thái cũng vào cung sao... Thật tiếc là Tứ thái thái không tới, không thì cũng có thể bàn bạc được chút."

Huệ tần thất thần một hồi lâu, cuối cùng mới nói: "Lão thái thái tuổi đã cao lắm rồi. Những chuyện như thế này tốt nhất không nên để người biết." Duỗi tay cầm lấy tách trà, thổi nhẹ một hơi: "Đi một bước rồi tính một bước vậy. Nếu như Vạn tuế gia trước sau vẫn không bỏ được thì chúng ta cũng hết cách. Nhưng nếu Vạn tuế gia đã coi trọng nó như vậy, tất sẽ có người hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Sau này chúng ta chỉ cần cẩn thận nhìn trước sau, đến lúc lấy bốn lạng bạt ngàn cân, càng đỡ tốn công tốn sức."

Thời tiết ấm áp, liễu rủ phất phơ hai bên đường, bay nhẹ trong gió. Gió thổi mang theo mùi hương thơm ngát của hoa cỏ dại, khiến tâm tình người ta vui vẻ. Thái tử chỉ dùng nửa phần lễ nghi thông thường, cũng là ý muốn đơn giản hóa đi. Kiệu của Lâm Lang theo đằng sau, chỉ nghe thấy tiếng xe ngựa lăn lộc cộc trên đường, trong lòng cũng quay vòng liên hồi, chẳng có một chút yên tâm.

Cẩm Thu đã mấy năm rồi không ra khỏi cung nên chuyến đi này rất vui vẻ. Tuy ngại quy củ nên không dám nói cười, nhưng thi thoảng sẽ bắt gặp sự vui mừng trong ánh mắt mỗi khi nàng liếc nhìn cảnh vật bên ngoài qua cửa sổ, khi thấy những mái nhà trên đường đi, thấy ruộng lúa nương dâu. Lâm Lang nhìn Cẩm Thu như vậy thì lòng lại thấy hơi buồn, nàng hỏi nhẹ nhàng: "Cẩm Thu, ngươi sắp xuất cung rồi đúng không?"

Cẩm Thu đáp: "Bẩm chủ nhân, năm nay nô tì sẽ được xuất cung."

Lâm Lang khẽ thở dài một hơi, nhỏ giọng nói: "Năm nay được xuất cung rồi... có thể được gả rồi." Nàng nhìn qua khung cửa sổ. Gió thổi vào tấm vải mành khiến nó hơi bay lên. Bầu trời xanh thẳm không có lấy một gợn mây. Ngắm thật lâu, lâu đến mức chỉ muốn có cánh để bay lẫn vào bầu trời quang đãng đó.

Thời tiết nắng đẹp, đường rộng, không quanh co. Những người đi đường cùng xe ngựa đã bị phong tỏa cách vài dặm từ lâu. Vì thế nên tốc độ đi rất nhanh, chưa đến buổi trưa đã đến Nam Uyển.

Lâm Lang vừa khỏi mới khỏe lại sau đợt ốm nặng, lại vất vả đi xe kiệu cả nửa ngày nên nàng khó tránh có chút mệt nhọc. Tổng quản Nam Điện đã sai người dọn dẹp quét tước Thiên điện sạch sẽ, thái tử đi vào điện liền thay y phục. Lâm Lang cũng đi tới chỗ nghỉ để thay đồ, tất nhiên đã có người đi báo Lương Cửu Công để hắn bẩm lên hoàng đế.

Hoàng đế đã sốt cao mấy ngày, ngày đó mới hơi khỏe hơn một chút, hắn cố gắng ngồi dậy, thấy Sách Ngạch Đồ cùng Minh Châu thì hỏi việc chiến sự Tứ Xuyên. Từ Trị Đô đánh bại phản tướng Dương Lai Gia. Vu Sơn được thu hồi, thừa thắng xông lên giành được Quỳ Châu, Dương Mậu Huân thu được hai huyện Đại Xương, Đại Ninh. Hoàng đế nghe xong, lòng thoải mái hơn. Minh Châu lại trình lên tấu báo tin thắng trận của đề đốc thủy quân Phúc Kiến

- Vạn Chính Sắc đánh bại bọn xâm lược trên biển.

Lúc này hoàng đế mới nói: "Tên Vạn Chính Sắc này cuối cùng đã không phụ lòng mong đợi của trẫm."

Minh Châu đáp: "Hoàng thượng dùng người như thần. Ngày đó Vạn Chính Sắc được thả đi, hoàng thượng từng nói người này có tài dụng binh tuyệt vời, tính tình cương quyết, có thể dùng để phòng hoạn phía Trịnh. Bây giờ xem ra, hoàng thượng thật có mắt nhìn xa trông rộng, ánh mắt tinh tường cao siêu."

Hoàng đế đang muốn nói thì ho sặc sụa. Lương Cửu Công vội chạy lên hầu hạ, hoàng đế ho khan dữ dội. Minh Châu cùng Sách Ngạch Đồ vốn đã được ban cho ngồi, lúc này không kìm nổi lòng mà đứng bật dậy từ ghế. Cung nữ đứng bên vội vội vàng vàng dâng lên sữa nóng. Hoàng đế lại giãy dụa, ra ý không cần. Qua một lúc mới dần bình phục lại, hắn cật lực đè nén cơn ho: "Trẫm biết rồi, các khanh lui xuống làm việc đi."

Minh Châu cùng Sách Ngạch Đồ quỳ gối dập đầu sát đất, cả hai cùng nói: "Xin hoàng thượng bảo trọng thánh thể." rồi đi lùi ra sau. Hoàng đế chợt gọi: "Minh Châu, khanh ở lại." Minh Châu vội đáp "vâng" một tiếng rồi đứng lại.

Rất lâu sau hoàng đế không mở lời, thái giám cung nữ đi lại nhẹ nhàng, trong điện chỉ nghe thấy tiếng hoàng đế ho vài lần. Trong lòng Minh Châu buồn bực. Hoàng đế cầm lấy thanh bạch ngọc như ý ở bên gối ngắm nghía rồi nói: "Hôm qua khanh dâng lên thanh như ý này trẫm vừa nhìn đã thấy rất thích." Lại ho vài tiếng, xong tiếp tục nói: "Trẫm nhớ là từng nhìn thấy thanh tử ngọc như ý rồi ("tử" là màu tím), có phải Dung Nhược từng tặng cho ai không?"

Minh Châu không biết rõ đầu đuôi, chỉ đáp: "Lần này về thần sẽ hỏi... chắc là tặng cho bằng hữu."

Hoàng đế nói: "Trẫm chỉ thuận miệng hỏi một câu thôi. Lần này về khanh đề cập đến, nếu như người khác biết chẳng phải sẽ tưởng trẫm muốn đồ vật này nọ của quần thần hay sao?"

Minh Châu sợ hãi toát mồ hôi, lặp đi lặp lại: "Vâng, là thần ngu dốt." Hoàng đế lại ho, gắng gượng vẫy tay, Minh Châu vội dập đầu lui xuống.

Lương Cửu Công giúp hắn nửa nằm nửa ngồi xuống, lén nhìn trộm sắc mặt hoàng đế, thấy ổn ổn mới bẩm: "Thái tử gia đã xin ý chỉ của thái hoàng thái hậu đến thỉnh an Vạn tuế gia." Quả nhiên hoàng đế vui vẻ hơn: "Thật làm khó nó... nó... mấy vị sự phụ đã dạy dỗ rất tốt." Lại ho liên tục, xong nói tiếp: "Nó đã đến rồi thì bảo vào đây đi."

Hoàng đế gặp thái tử thì hỏi tình hình thái hoàng thái hậu và thái hậu trước rồi mới đến việc học tập. Thái tử trả lời từng câu. Hoàng đế vốn đang ốm, chỉ thấy cả người cứ đau đớn, tứ chi, xương cốt đều như bị nung lên vậy, bản thân biết là lại sốt, hắn gắng gượng hỏi thêm vài câu rồi bảo thái tử lui xuống.

Thái giám tiến tới hầu hạ hoàng đế uống thuốc. Lương Cửu Công suy nghĩ đắn đo, cuối cùng vẫn nói: "Vạn tuế gia, Vệ chủ nhân cũng đến." Hoàng đế uống một hơi hết sạch chén thuốc. Có lẽ do quá đắng nên hắn hơi nhíu mày. Súc miệng xong lại bắt đầu ho liên tục, ho đến mức như muốn ho đến rách phổi, cả người run lên liên hồi. Nửa người nằm trên tràng kỉ, Lương Cửu Công vội giúp hắn vỗ nhẹ vào lưng, cuối cùng thì hoàng đế bớt ho dần, chỉ nói: "Bảo nàng về đi, trẫm........." lại ho vài tiếng: "Trẫm không gặp nàng."

Lương Cửu Công đành cười cười: "Vệ chủ nhân chắc là đã khỏe rồi nên mới xin ý chỉ đến thỉnh an Vạn tuế gia. Vạn tuế gia hãy nể chủ nhân xa xôi như thế đến đây...." lời chưa nói xong thì hoàng đế đã cầm thanh ngọc như ý bên gối lên. Sau đó là một tiếng "choang", thanh như ý bị hoàng đế đập vào tràng kỉ, mảnh vỡ văng ra bốn phía, khắp mặt đất là những mảnh ngọc vỡ vụn.

Thái giám cung nữ sợ quá đều quỳ hết xuống, cả người Lương Cửu Công run rẩy cũng quỳ luôn xuống, hoàng đế nói: "Trẫm bảo không gặp..." Lời chưa nói hết đã gập cả người mà ho, ho mãi đến mức không thở nổi.

Vì thời tiết ấm áp nên hoa hải đường trước điện nở hoa, đỏ như lửa, như ráng chiều. Cành hoa chĩa ngang nghiêng nghiêng, khe khẽ lay động trong gió nhẹ. Nó ngả bóng lên lớp giấy trắng tinh dán trên cửa sổ, trông như một bức tranh thêu tuyệt đẹp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!