ĐỜI ĐỜI KIẾP KIẾP
Kí oản trường điều dục biệt nan.
Doanh doanh tự thử cách ngân loan.
Tiện vô phong tuyết dã tồi tàn.
Thanh tước kỉ thì tài cẩm tự, ngọc trùng liên dạ tiễn xuân phiên.
Bất cấm tân khổ huống tương quan.
"Hoán khê sa"
- Nạp Lan Dung Nhược
(Nỗi oán hận khi ly biệt của cô gái. Phần trên viết nỗi buồn chia ly, kể rằng vẫn nhớ tình cảnh không nỡ rời nhau lúc đó, bây giờ mỗi người một nơi, xa cách ngàn trùng. Đến nay trời quang mây tạnh nhưng tâm trạng vẫn buồn bã như cũ. Phần sau là sự trông mong, mong đợi tin tức của người, nhưng hy vọng cuối cùng trở thành vô ích, đau lòng không yên.)
Hôm nay thời tiết âm u, đến chiều tối thì lác đác rơi mấy bông tuyết. Nạp Lan về phủ thấy cửa lớn mở rộng, cửa này nối tiếp cửa kia mở đến thẳng phòng khách chính, hắn biết ngay là có ý chỉ tới.
Hắn đi vào từ cổng nhỏ phía tây như cũ, xong mới đi đến phòng khách. Gặp đứa a hoàn của phòng khách chính liền hỏi: "Có chỉ dụ tới lão gia à?"
A hoàn đáp: "Là người của Nội Vụ phủ tới truyền chỉ, hình như là nương nương nhà chúng ta bị ốm nên cho truyền nữ quyến vào cung."
Nạp Lan lập tức đi đến gian phòng của Lão thái thái, từ xa đã nghe thấy tiếng Tứ thái thái nói cười: "Người không nghe vị Vương công công đó nói sao, là chính miệng chủ nhân nói muốn gặp người, không uổng công lâu nay người yêu thương chủ nhân như thế."
Ngay sau đó là giọng của Tam thái thái: "Dù gì thì đứa bé này cũng đi ra từ phủ chúng ta, cho nên mới không quên gốc rễ. Không ngờ trong phủ chúng ta lại có đến hai vị chủ nhân."
"Chỉ là có nói bị ốm, nhưng lại không nói ốm nặng không, lòng ta cứ bồn chồn không yên." Lão thái thái nói.
Tứ thái thái cười đáp: "Con đoán chắc là không nặng lắm. Nhìn sắc mặt Vương công công là biết. Vừa rồi không phải người cũng nói rồi sao, đứa bé Lâm Lang này từ nhỏ đã có phúc..." Lời còn chưa nói xong thì nghe tiếng a hoàn vén mành: "Lão thái thái, thiếu gia về rồi ạ."
Mọi người trong phòng không khỏi giật mình. Thấy Nạp Lan vào, Lão thái thái bảo: "Cháu ta, ngoài trời lạnh căm căm như vậy, thấy mặt cháu cũng bị lạnh đến trắng xanh rồi, mau lên tràng kỉ ngồi cho ấm." Lúc này Nạp Lan mới quay người, hành lễ thỉnh an Lão thái thái. Lão thái thái cười cười: "Đến đây ngồi với ta. Vừa hay chúng ta đang nhắc đến Lâm muội muội của cháu đấy."
Nạp Lan phu nhân không khỏi lo lắng, Lão thái thái lại nói tiếp: "Vừa rồi người của Nội Vụ phủ đến, nói rằng Lâm Lang nhà chúng ta đã được phong làm một chủ nhân của hậu cung rồi. Vì người không khỏe cho nên truyền chúng ta vào cung. Chuyện đại hỷ thế này chắc cháu cũng rất vui."
Sau một hồi lâu mới nghe Nạp Lan đáp một tiếng: "Vâng."
Lão thái thái cười nói: "Chúng ta cũng coi như gấm thêu hoa (đã đẹp còn đẹp hơn)... Không ngờ ngoài Huệ chủ nhân, trong phủ còn có thể thêm một vị chủ nhân nữa. Năm đó Lâm Lang đến tuổi, không thể không đi ứng tuyển, ta thật sự không nỡ xa nó. Ngạch nương của cháu còn khuyên ta, nói là không chừng như thế nó càng gặp nhiều phúc hơn, đến nay mới thấy quả thật là nói chuẩn."
Bấy giờ Nạp Lan phu nhân mới cười, nói: "Cũng là do Lão thái thái nhiều phúc, cháu gái đã có phúc phận, đến cháu gái bên ngoại cũng có phúc phận đó." Tam thái thái, Tứ thái thái đều gật đầu đồng ý, chẳng bao lâu mà ồn ào hẳn lên.
Lão thái thái lặng lẽ nhìn bộ dạng mất hồn của Nạp Lan, cuối cùng không chịu được mà nói: "Chắc cháu mệt rồi, về phòng nghỉ ngơi đi. Lát nữa ăn cơm, ta sẽ cho người đi gọi."
Nạp Lan đã cố hết sức kiềm chế rồi mới không thất thố. Hắn nói một tiếng "vâng" rồi đi luôn. Trong phòng bỗng yên tĩnh hẳn, Lão thái thái nói: "Các con đừng có trách ta tàn nhẫn. Chi bằng dứt khoát luôn đi, "lấy độc trị độc"." Mọi người yên lặng không nói, Lão thái thái lại thở dài: "Chỉ hy vọng từ giờ nó nghĩ thông."
Nạp Lan về đến phòng mình, Hà Bảo thấy sắc mặt hắn không khỏe, nghĩ là do trên đường đi về lạnh quá, nàng liền sai người đi lấy bếp lò đến, tự tay hâm nóng lại bình rượu hoa mai. Rượu hâm nóng được bê vào trong noãn các. Nạp Lan đang đứng trước cửa sổ. Tất cả mai đỏ trong đình đều đang nở đẹp vô cùng. Từng cành từng cành đan xen vào nhau, cánh hoa đỏ thẫm, hương thơm ngào ngạt, hương hoa lạnh lẽo như thấm vào xương. Hà Bảo mở miệng khuyên: "Thiếu gia, cửa sổ đang mở, gió bắc thổi vào rét lắm."
Nạp Lan hình như không nghe thấy gì. Hà Bảo đi tới đóng cửa sổ lại.
Nạp Lan quay người, hắn cầm bình rượu hoa mai bằng bạc lên, từ từ rót đầy ắp chiếc chén đá lạnh, uống hết sạch luôn một hơi. Xong lại tiếp tục rót đầy chén, rót cực kì chậm nhưng uống lại vô cùng nhanh. Uống xong bảy tám cốc thì bắt đầu thấy mặt mày vừa nóng vừa đỏ. Hắn lấy thanh kiếm đang treo trên vách tường xuống, mở cửa rồi đi ra giữa đình.
Hà Bảo vội theo ra ngoài, Nạp Lan rút kiếm ra, ném vỏ kiếm về phía nàng, nàng liền chạy đến đỡ lấy. Kiếm lóe lên ánh bạc, hắn múa kiếm, miệng ngâm:
"Vị đắc trường vô vị, cánh tu tương, ngân hà thân vãn, phổ thiên nhất tẩy.
Lân các tài giáo lưu phấn bổn, đại tiếu phất y quy hĩ. Như tư giả, cổ kim năng kỉ? ①"
Tiếng kiếm xé gió vun vút, lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, giọng hắn vô cùng đau đớn:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!