Chương 23: Phần 2

Đột nhiên hắn vươn tay, ném chiếc khay rơi úp ngược xuống đất "choang" một tiếng lớn, thẻ tên rơi loạn khắp nơi. Phùng Tứ Kinh sợ đến mức cả người run rẩy, liên tục dập đầu mà không dám lên tiếng. Thái giám, cung nữ bên ngoài noãn các thấy tình hình này cũng đã quỳ rạp thành hàng từ lâu.

Nàng cũng vội vàng quỳ xuống. Mọi người ai cũng không dám thở mạnh, trong điện một mảng yên ắng. Chỉ nghe tiếng chiếc khay bạc lớn kia rơi trên nền đất, lăn vòng qua rồi lăn vòng lại, càng ngày càng chậm, âm thanh lạch cạch phát ra nhỏ dần, cuối cùng vừa vặn rơi cạnh chỗ nàng trong yên lặng.

Nàng nhẹ nhàng nhặt chiếc khay lên, không ngờ lại có một cánh tay giơ ngang qua nắm lấy cổ tay nàng. Cổ tay kia có lớp tay áo màu vàng, hoa văn chữ "Phúc". Nàng bỗng thấy thân mình nhẹ bẫng, không tự chủ được mà đứng dậy. Ánh mắt hướng xuống, cứ nhìn vào thắt lưng màu vàng của hắn, vòng vàng khảm san hô... vỏ đao tráng men, chiếc túi nhỏ có thêu hoa văn bằng kim tuyến... Trên chiếc tua rua của túi còn gắn cái chuông nhỏ tinh xảo...

Hắn cứ nhìn chằm chằm khiến nàng không thể không ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn nhìn thẳng vào nàng, trong mắt là một sự bình tĩnh vô cùng, ở đáy mắt lại hiện lên sự đau khổ trong giây lát: "Nàng lại ỷ vào trẫm thích nàng!"

Hai tay nàng bị hắn siết chặt. Xương cổ tay dường như đã vỡ vụn. Ánh mắt hắn tối tăm, trong đó hiện rõ hình bóng của nàng. Hắn chợt buông tay, mở miệng gọi lạnh lùng: "Lương Cửu Công!"

Lương Cửu Công đi vào dập đầu, nói nhỏ: "Có nô tài."

Hoàng đế hơi ngẩng mặt lên, Lương Cửu Công hiểu ý, hắn vỗ nhẹ hai tay vào nhau. Tất cả cung nữ thái giám ở ngoài noãn các rất nhanh đều yên lặng lui hết xuống. Lương Cửu Công cũng dần dần lui về sau. Hoàng đế lại gọi hắn, giọng vẫn thản nhiên như cũ: "Đem đến."

Lương Cửu Công thấy không thể làm qua loa được, đành đem đôi bạch ngọc và chiếc khăn tới, lại dập đầu, lúc này hắn mới lui ra ngoài noãn các.

Một tiếng "choang", đôi bạch ngọc bị ném đến trước mặt nàng vỡ thành bốn năm mảnh. Ngọc vỡ vụn. Chiếc khăn kia là lụa mỏng, vốn nhẹ nên nó từ từ rơi xuống đất. Ánh mắt hắn có chút lạnh lẽo: "Trẫm đối đãi nàng bằng tấm lòng chân thành, vậy mà nàng lại đối với trẫm như thế này." Bấy giờ nàng mới bĩnh tĩnh lại, đáp nhỏ: "Lâm Lang không hiểu."

Hoàng đế nói: "Nàng cầu xin cho cung nữ kia hết lần này đến lần khác, thể nào người ta giấu nhẹm cho nàng. Vật chứng đầy đủ cả rồi, đến giờ nàng còn không chịu nhận tội là lén truyền đồ!"

Lâm Lang nhìn thấy chiếc khăn kia, trong lòng sợ hãi cùng kinh ngạc: "Chiếc khăn này đúng là của Lâm Lang, nhưng Lâm Lang  không hề nhờ ai truyền đồ cho bất kì người nào cả. Còn về đôi bạch ngọc này thì Lâm Lang chưa từng nhìn thấy bao giờ. Tuy Lâm Lang ngu dốt, nhưng cũng không bao giờ dám phạm quy định trong cung, xin Vạn tuế gia minh giám."

Nàng ngước mắt lên nhìn hắn, hoàng đế thấy đôi con ngươi trắng đen rõ ràng của nàng, trong veo như nước, như thể nhìn thấy tận đáy lòng nàng. Sự nóng nảy tức giận trong lòng hắn dần biến mất, hắn nói lạnh lùng: "Nàng đứng dậy mà nói, nguồn gốc sự tình thì đợi tra hỏi cung nữ kia xong xuôi, nhất định sẽ rõ ràng." Dừng một chút lại nói: "Trẫm cũng biết, 'chúng khẩu thước kim, tích hủy tiêu cốt'*."

* Miệng lưỡi nhân gian có thể làm tan cả thứ rắn như đá, có thể biến điều giả dối thành sự thật, đẩy người ta vào chỗ chết.

Nàng vẫn quỳ ở đó, đáp: "Lúc đầu vào cung, Ngọc Trợ vô cùng quan tâm săn sóc cho Lâm Lang, Lâm Lang chỉ là nhất thời nhớ đến tình cảm cũ nên mới to gan xin Vạn tuế gia cho cô cô. Tuy chiếc khăn này của Lâm Lang thật, nhưng nô tì thật sự không biết là từ đâu ra. Việc đã đến nước này, có thể để Lâm Lang cùng Ngọc Trợ đối chất hay không? Xin hoàng thượng minh xét."

Hắn nói chầm chậm: "Trẫm tin nàng sẽ không hồ đồ đến vậy. Tất nhiên là trẫm sẽ làm rõ việc này."

Nàng nhìn thấy sự nghiêm nghị lướt qua trong mắt hắn, hắn nói: "Ngoài quan hệ họ hàng ra thì nàng còn nhớ nhung tới Dung Nhược không?"

Lâm Lang hoàn toàn không ngờ tới hắn lại nói đến Nạp Lan vào lúc này, trong lòng hoảng hốt không nói thành lời, nàng không tự chủ được, mặt khó tránh hơi biến sắc. Dưới ánh đèn sáng trưng, hoàng đế nhìn thấy rõ tất cả. Lâm Lang thấy ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng tuyết làm nàng lo sợ không yên. Trong lòng là một mớ hỗn độn, nháy mắt đã có hàng ngàn hàng vạn ý nghĩ, nhưng nàng không nắm bắt được lấy một ý nào, chỉ đành mở mắt nhìn chằm chằm vào hắn.

Rất lâu sau hắn không nói gì, trong cung điện vốn đã yên tĩnh, giờ lại càng yên ắng hơn, dường như có thể nghe thấy tiếng hít thở của hắn... Hắn bỗng mở miệng, tiếng nói lại chậm chạp: "Nàng không thể giấu trẫm..." lại thêm: "... cũng không được gạt trẫm!"

Lòng nàng đã rối bời từ lâu, lúc này nhẫn nhịn không rơi lệ, nàng đáp nhỏ: "Nô tì không dám." Hắn như có dầu sôi lửa bỏng trong người, nhưng mở miệng vẫn bình thản như cũ: "Bây giờ trẫm chỉ hỏi nàng, nàng với Nạp Lan Tính Đức có đúng là không còn chút tình cảm nào?"

Hắn nhìn chằm chằm vào nàng, chỉ thấy bông hoa tai nhỏ xinh bằng ngọc lấp lánh dưới ánh đèn. Đèn chiếu lên chiếc gáy trắng mịn của nàng, nàng lại như tượng đá, quỳ không nhúc nhích ở đó.

Ngoài cửa sổ phảng phất có gió thổi qua, xa xôi đến vậy. Đồng hồ phương tây phát ra tiếng tích ta tích tắc. Âm thanh nhỏ đến thế rơi vào trong tai hắn lại chấn động lòng người tới vậy. Mỗi tiếng tích tắc vang lên là tâm trạng hắn lại rơi xuống một chút, cứ mãi rơi xuống, mãi rơi xuống, cứ như rơi xuống vực sâu hun hút vạn trượng, dường như mãi mãi cũng không rơi đến được đáy vực.

Giọng nàng nhỏ nhẹ: "Từ khi vào trong cung thì Lâm Lang và người đó chưa từng gặp riêng nhau."

Cuối cùng thì hắn cũng quay mặt đi. Giống như bị đao nhọn khoét trong tim. Vào lần đi săn hồi niên thiếu đó, hắn lỡ tay bị thương bởi bội đao của chính mình. Đao sắc vô cùng, thế nên mới chưa kịp có cảm giác đau. Dần dần sự đau đớn mới kéo tới, chỉ trong nháy mắt mà đến hô hấp cũng thấy đau đến tận xương cốt.

Chỉ có thể hận, thà rằng đừng hỏi, thà rằng đừng hỏi.

Tận tai nghe thấy, thà đừng hỏi còn hơn, "chưa từng gặp riêng nhau..."  Vậy cả một quá khứ kia cũng không cần phải hỏi thêm nữa... Hóa ra là sai lầm rồi, ngay từ đầu đã sai rồi. Sự lưu luyến đó lại là nàng dành cho người khác, là thanh mai trúc mã, "Y không bằng tân, nhân không bằng cố". Hóa ra là sai rồi. Bản thân đã sai lầm ngay từ đầu mất rồi.

Nàng vẫn quỳ nơi đó, hoàng đế chỉ nhìn nàng, cứ như chưa từng quen biết nàng vậy, lại cũng như không nhìn nàng mà đang cố nhìn vào một thứ gì đó khác trên người nàng. Trong ánh mắt đó có sự đau đớn khôn cùng, đau thương đến lạ lùng.

Nàng biết là không giấu được hắn, cuối cùng cũng kết thúc rồi.

Tất cả đã kết thúc rồi.

Tám tuổi hắn đã đăng cơ, mười sáu tuổi diệt tận gốc tham quan lạm quyền, dưới hai mươi tuổi xuất binh đi bình định, chưa đến bảy tám năm đã gần như dẹp yên loạn tam phiên**. Nàng làm sao mà giấu nổi hắn, hoàn toàn không thể giấu nổi hắn... Trong lòng nàng chỉ còn lại sự lạnh lẽo cùng thê lương. Hắn là hoàng đế anh minh. Cuối cùng nàng vẫn giấu không được, hắn vẫn biết tất cả.

** "Phiên" là vùng đất đai; Loạn tam phiên gồm Bình Tây vương

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!