Chương 20: Phần 1

LỜI THỀ SÂU SẮC* Tán trật tọa ngưng trần, xuy khí u lan tịnh.

Trà danh long phượng đoàn, hương tự uyên ương bính.  

Ngọc cục loại đạn kì, điên đảo song tê ảnh.

Hoa nguyệt bất tằng nhàn, mạc phóng tương tư tỉnh.

—— "Sinh tra tử"

- Nạp Lan Dung Nhược ——

(Cảnh àn nhàn xa hoa của quý tộc thời xưa. Bài thơ được cho là thuộc những bài thơ đầu tiên của Nạp Lan Dung Nhươc

- người rất ít khi miêu tả những hình ảnh như trong bài trên. Câu đầu: Mở hộp đựng sách ra, có bụi bay lên, bên cạnh có hương thơm hoa lan. Câu này muốn nói lúc đọc sách thì có nàng ở bên. Câu hai: Nhấp thử ngụm trà Long Phượng Đoàn nổi tiếng, ngửi hương Uyên Ương. Hai thứ này đều là xa hoa phú quý thời xưa. Hai câu tiếp:

Đánh cờ, hai bóng người ẩn hiện dưới ánh trăng.)

*Giải thích tên chương: Nguyên văn 'Giám thủ thâm minh', trích trong bài 'Hồng song nguyệt' của Nạp Lan Dung Nhược:

"Yến quy hoa tạ, tảo nhân tuần, quá liễu thanh minh.

Thị nhất bàn phong cảnh, lưỡng dạng tâm tình.

Do kí bích đào ảnh lí, thệ tam sinh.

Ô ti lan chỉ kiều hồng triện, lịch lịch xuân tinh.

Đạo hưu cô mật ước, giám thủ thâm minh.

Ngữ bãi nhất ti hương lộ, thấp ngân bình."

(Đoạn đầu: Chim yến bay về lúc hoa tàn. Tiết trời sáng sớm tiết thanh minh. Hai cảnh như nhau ở hai thời điểm lại có hai tâm trạng khác hẳn. Dường như nhớ lại khi ở cạnh cây đào ngày đó, thề thốt đời đời kiếp kiếp. Đoạn sau: Đừng phụ lời thề của đôi ta, chiếc hộp trang sức bằng vàng kia có thể làm chứng. Hà một hơi, gương đầy hơi nước.)

Tuy Hoàng đế đang ở Nam Uyển nhưng mỗi ngày đều phái người hồi cung thỉnh an Thái hoàng thái hậu và Hoàng thái hậu. Hôm nay Triệu Hữu Trung lĩnh việc này. Hắn vừa đi thỉnh an từ Từ Ninh cung đi ra thì gặp Đoan Tần đang đi đến thỉnh an Thái hoàng thái hậu.

Đoan Tần đi thẳng về phía trước không chớp mắt, thế nhưng cung nữ tâm phúc Thê Hà đang đỡ nàng một bên, lại ra hiệu bằng ánh mắt với hắn.

Triệu Hữu Trung ngầm hiểu, không vội về Nam Uyển ngay mà đi tới Hàm Phúc cung, rồi vào phòng bên hông. Hắn cùng bọn thái giám vây quanh chậu than nói chuyện phiếm một lúc lâu mới thấy Đoan Tần hồi cung. Triệu Hữu Trung liền đi đến thỉnh an, rồi theo Đoan Tần vào trong noãn các.

Đoan Tần ngồi xuống tràng kỉ, nàng nói: "Mời Triệu am đạt ngồi."

Triệu Hữu Trung luôn miệng đáp: "Không dám." Thê Hà đã mang chiếc ghế nhỏ lên, Triệu Hữu Trung tạ ơn, lúc này mới ngồi xuống chiếc ghế nhỏ.

Đoan Tần cầm tách trà, lấy chiếc nắp nhẹ phẩy qua lá trà, chầm chậm mở miệng hỏi: "Vạn Tuế Gia vẫn khoẻ chứ?"

Triệu Hữu Trung vội đứng dậy: "Hoàng thượng vẫn khoẻ."

Đoan Tần thở dài một tiếng, nói: "Vậy thì tốt." Triệu Hữu Trung không đợi nàng hỏi tiếp đã nói nhỏ: "Chuyện Đoan chủ nhân dặn nô tài nghe ngóng, nô tài cũng không có cách nào hoàn thành được. Người bên cạnh Vạn Tuế Gia, ai ai cũng như bị dán kín miệng cả rồi, chỉ sợ khiến Vạn Tuế Gia biết được. Nghe nói đợt trước đến Lương Cửu Công

- Lương am đạt, Vạn Tuế Gia cũng đã xử lí, là người khác thì không biết còn bị phạt thế nào."

Đoan Tần nói: "Đã làm khó cho ngươi rồi.", nói xong nháy mắt ra ý với Thê Hà, Thê Hà liền đi lấy một tờ ngân phiếu mang đến. Triệu Hữu Trung liếc mắt thấy ngân phiếu, mở miệng nói: "Nô tài không làm xong việc Đoan chủ nhân giao phó, sao có thể nhận phần thưởng của chủ nhân được?"

Đoan Tần cười cười: "Tình tình ta ngươi cũng biết, chỉ cần ngươi có lòng, coi như đã giúp ta rồi."

Triệu Hữu Trung đành nhận lấy ngân phiếu, bỏ vào trong tay áo. Trên mặt tràn đầy ý vui mừng: "Chủ nhân xin bớt buồn phiền, chuyến này quay về nô tài sẽ nghĩ cách."

Hắn về đến Nam Uyển thì trời đã tối. Đi bàn giao công việc xong mới về phòng của mình, mở cái ngăn tủ đầu giường lấy ra bình rượu trắng mà hắn giấu trong đó, rồi đem bọc lại một cách qua loa bởi tấm vải sờn rách. Hắn kẹp bình rượu vào dưới nách, đi tìm tên thái giám Vương Chi Phú của Nội Tấu Sự.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!