Chương 19: Phần 3

Kể từ lúc đó, hắn cứ ngơ ngẩn theo sau xe ngựa. Tay cầm dây cương mà người như mất hồn. Chỉ nghe tiếng bánh xe lộc cộc và tiếng tuyết tan tạo ra âm thanh nho nhỏ ở hai bên đường. Hắn cảm giác trái tim hắn cũng đang tan chảy, đau đớn vô cùng, không có lấy một khắc bình yên.

Nam Uyển chật chội, tất nhiên là không so được với trong cung. Việc canh phòng cũng rất quan trọng, may mà có thân binh ngự doanh theo hộ tống thuộc đại doanh Phong Đài* được điều động đóng quân ở ngay cạnh. Pha Nhĩ Bồn lĩnh nhiệm vụ Nội đại thần, vừa nhậm chức chưa lâu đã phải lo liệu việc lần này, khó tránh có nhiều việc không kiểm soát hết. Nạp Lan vốn thường hộ tống, biết việc mấu chốt nên cũng đứng một bên giúp đỡ đôi ba viêc, cuối cùng thì mọi thứ cũng được lo liệu đâu vào đó.

* Đại doanh Phong Đài gồm các binh lính cận vệ tinh nhuệ tuyển chọn từ bát kỳ, được dùng binh khí tốt nhất bấy giờ, lương bổng nhiều nhất, đãi ngộ cũng tốt nhất. Đội quân này do chính Hoàng đế ra thánh chỉ lệnh chủ soái đại doanh Phong Đài điều binh. Nếu không có thánh chỉ cùng chỉ thị viết tay của chủ soái thì không ai có thể điều động binh lính.

Lúc này thời tiết âm u. Qua giờ ngọ, trời đổ tuyết, bông tuyết trong như hạt muối, như phấn như bột, từng hạt lặng lẽ rơi xuống. Pha Nhĩ Bồn tự mình dẫn lính đi tuần tra các tuyến phòng ngự, xong xuôi trở lại trong phòng. Đôi giày da nai của hắn đã ướt đẫm từ lâu, bàn chân bị nhiễm lạnh, buốt đến tận xương. Tên hộ vệ theo hầu hắn vội tiến lên giúp cởi giày, lại dời chậu than tới, vừa làm vừa nói: "Đại nhân, trong phòng không có lò sưởi chân, đại nhân xin tạm hơ một lúc vậy."

Pha Nhĩ Bồn cảm thấy cái giày ướt sũng kia dính vào chân hắn khiến chân cũng đông cứng mất cả tri giác, hắn duỗi chân lên trước than hồng, sau một lúc mới dần cảm nhận được hơi nóng. Bỗng thấy mành hơi vén lên, có người đi vào, chính là thống lĩnh ngự tiền thị vệ chính điện Nam Cung (cung điện ở Nam Uyển), trên người khoác một chiếc áo choàng cũng đã bị ướt thẫm, khuôn mặt chỗ trắng chỗ hồng, hoảng hốt lo lắng cố sức bẩm báo với hắn: "Quan đại nhân, đã xảy ra chuyện rồi."

Lòng hắn chùng xuống, hỏi ngay lập tức: "Chuyện gì?" Vị thống lĩnh kia liếc mắt nhìn về phía tên hộ vệ đang đứng sau lưng hắn, Pha Nhĩ Bồn nói: "Không sao, đây là tâm phúc của ta." Tên thống lĩnh vẫn do dự như trước, Pha Nhĩ Bồn đành vẫy vẫy tay ra ý bảo tên hộ vệ lui xuống. Lúc này thống lĩnh mới mở miệng, giọng nói có chút bối rối: "Quan đại nhân, không thấy Hoàng thượng đâu cả."

Pha Nhĩ Bồn như bị sét đánh trúng đầu, hắn vô cùng hoảng sợ, miệng bật thốt lên trách mắng: "Vớ vẩn! Sao lại không thấy Hoàng thượng được?" Tại cung điện Nam Uyển này, tuy không thể so với cấm cung được nhưng cũng được bảo vệ nghiêm ngặt, trong ba tầng, ngoài ba lớp. Đến một con ruồi cũng không bay ra được. Hơn nữa, ngự giá Hoàng đế, bình thường có mấy chục thái giám, cung nữ vây quanh, cứ coi như là đang đi lại ở trong cung đi, thì cũng có mười người hầu hạ, sao có thể "không thấy" được?

Vị thống lĩnh kia đáp: "Hoàng thượng muốn ngắm tuyết nên đi khỏi chính điện, đi dạo ở bên bờ hồ nước. Xong lại bảo chuẩn bị ngựa. Lương công công đã bẩm với người là muốn có thị vệ ngự tiền đi theo hầu hạ, nhưng Hoàng thượng bảo không cần, rồi còn nói không cho ai đi theo. Hoàng thượng cưỡi ngựa dọc theo bờ hồ lên phía trên, bây giờ Lương công công cũng lo lắng đến phát điên rồi."

Pha Nhĩ Bồn vừa sợ hãi vừa hoang mang, hắn nói: "Còn không mau phái người đi tìm đi?"

"Thị vệ Nam Cung đã được phái hết đi, lúc này vẫn chưa có tin tức gì, tình hình có vẻ không ổn cho nên nô tài mới vội vàng chạy đến bẩm báo Quan đại nhân."

Pha Nhĩ Bồn biết hắn phải chịu trách nhiệm, nhưng cái trách nhiệm này quá lớn, đừng nói chỉ mình hắn, chỉ sợ đến tất cả các đại thần ngự tiền hộ tống chuyến đi lần này cũng khó mà gánh nổi. Hắn nói: "Mau mau đi gọi người Loan Nghi Vệ* (tên cũ của Cẩm Y Vệ), Thượng Ngu Bị Dung Sở, tất cả cùng chạy đi tìm!" Hắn cũng vội vã đi ra ngoài, chợt nghe thấy tiếng tên hộ vệ đuổi theo mình mà hô: "Đại nhân! Đại nhân! Giày!"

Lúc này mới thấy dưới chân lạnh cóng, hoá ra là không đi giày, chân trần giẫm lên nền đá. Đi giày trong tâm trạng nóng như lửa đốt, quay lại dặn hộ vệ: "Nhanh đi bẩm báo Sách đại nhân! Bảo là có chuyện gấp, mời ngài ấy đến ngay!"

Tất cả thái giám cận vệ hầu hạ bên người của Hoàng đế đều đang ở bên hồ. Gió bắc thổi mạnh, thổi từ trên mặt nước hồ thổi lên, mang theo những bông tuyết trắng muốt phả vào mặt, đau rát tới mức nước mắt chảy ra không ngừng. Thị vệ được phái đi từng tốp một. Lúc này Pha Nhĩ Bồn mới bình tĩnh lại, an ủi Lương Cửu Công đang vô cùng lo lắng: "Lương tổng quản, nơi này là hành cung*, bốn mặt đều có tường cung bao quanh, bên ngoài còn có binh lính của Tiên Phong doanh, Hộ Quân doanh, Hoả Khí doanh, bên trong là ngự tiền thị vệ hộ tống. Người ngoài không thể vào được đây. Chúng ta nhất định sẽ tìm thấy Hoàng thượng thôi."

* Cung điện Hoàng đế ở khi đi khỏi kinh thành

Tuy là nói như vậy nhưng hắn vẫn hơi bất an trong lòng, lời nói đó cũng như đang an ủi chính bản thân hắn vậy. Lại nói tiếp: "Vườn ngự uyển rộng, tuy trong rừng, tứ phía đều có người đi tuần tra, nhưng sao Lương công công có thể để Hoàng thượng đơn thương độc mã đi như vậy?" Cuối câu nói đã không giấu được sự tức giận.

Lương Cửu Công cười khổ, sau một lúc lâu mới đáp lại: "Quan đại nhân, Vạn Tuế Gia không đi một mình... nhưng cũng chẳng khác gì đi một mình."

Pha Nhĩ Bồn càng khó hiểu hơn, hỏi: "Tức là có người đi cùng?" Lương Cửu Công gật đầu, cũng chẳng nói nữa, Pha Nhĩ Bồn lại thêm mông lung, đang định hỏi cho rõ ràng thì chợt nghe một hồi leng Keng từ xa loáng thoáng vọng tới. Tiếng vó ngựa lộp cộp, phi về hướng này.

Dưới những bông tuyết rơi lả tả, con ngựa kia càng hiện lên vẻ to lớn dũng mãnh cũng không kém phần đẹp đẽ, đúng là ngự mã của Hoàng đế. Càng đến gần, càng nhìn thấy rõ người mặc áo choàng chồn tía rồi, gió thổi vào chiếc áo choàng bay bay, lộ ra lớp vải vàng lót trong. Từ xa xa Pha Nhĩ Bồn đã thấy màu vàng của y phục Hoàng đế, hắn nhẹ nhàng thở ra, vuốt hết những bông tuyết rơi trên mặt hắn, lúc này mới nhìn rõ hơn, là hai người cùng cưỡi một con ngựa.

Người ngồi trước khoác chiếc áo choàng của Hoàng đế, mũ tránh tuyết bằng lông bạc che mất hơn nửa khuôn mặt. Hắn nhìn thân hình nhỏ nhắn yêu kiều kia, hình như là nữ tử.

Hoàng đế mặc áo gấm đỏ thẫm, cổ tay là ống tay áo màu vàng, gấp lên hình móng ngựa, sắc mặt thoải mái vui vẻ. Mọi người vội vàng hành lễ, Hoàng đế cười mỉm: "Đang cưỡi ngựa bỗng có hứng thú muốn đi xa một chút, nhưng sợ các khanh lo lắng nên đến bờ phía nam liền phi quay lại... Xem ra lần này Trẫm lại khiến các khanh lo sợ rồi, đứng dậy hết cả đi."

Đã có người giữ chắc dây cương từ lâu. Hoàng đế xoay người xuống ngựa, xong lại vươn lên hai tay. Nữ tử kia có dáng điệu uyển chuyển nhẹ nhàng, dường như Hoàng đế chỉ cần khẽ nắm lấy, đã mang nàng đứng duyên dáng trên nền đất.

Pha Nhĩ Bồn cùng mọi người tạ ơn đứng lên, hắn thầm đoán người này chắc là phi tần hậu cung, vốn nên tránh gặp nhưng hiện tại đã đối mặt thế này, không kịp tránh nữa rồi. Hắn không dám ngẩng đầu, vội vàng phủi hai tay áo xuống rồi gập người quỳ xuống: "Nô tài xin thỉnh an chủ nhân!"

Vị nữ tử kia vội tránh sang một bên, hoàn toàn không nhận hành lễ của hắn mà lùi về sau một bước. Hoàng đế cũng không để ý. Ngẩng đầu thấy Nạp Lan đang đứng phía xa, trên mặt trắng bệch như tuyết đọng trên mái nhà, không có lấy một tia máu. Hoàng đế cười, ra ý gọi hắn đến gần: "Hôm nay là Trẫm sai, ngươi cũng không nên bị doạ thành thế này. Nơi này là trong hành uyển (ngự uyển ngoài kinh thành), lẽ nào Trẫm có thể biến mất hay sao?"

Nạp Lan đáp: "Nô tài hộ giá không chu toàn, xin Hoàng thượng trách tội."

Hắn mặc áo xanh của thị vệ, đứng một bên theo quy củ, tiếng nói lại hơi run run, cũng không biết là do thời tiết lạnh giá, hay là do vừa rồi quá lo lắng nên lúc này buông lỏng tâm tư nên thế? Hoàng đế hiện đang vui vẻ, cũng không suy nghĩ quá sâu xa, chỉ cười nói: "Trẫm đã biết là không nên nữa rồi, các khanh còn không tha thứ hay sao?"

Có tên thái giám chạy tới bẩm báo: "Vạn Tuế Gia, Sách đại nhân xin yết kiến."

Hoàng đế hơi nhăn mặt chau mày, chỉ một giây rồi lại giãn ra như cũ, cười một cái: "Lần này Trẫm thật sự phải nghe dạy bảo rồi. Sách đại nhân chắc lại muốn khuyên răn đây, mấy cái gì mà 'Thiên kim chi tử tọa bất thùy đường...'

Nạp Lan hoảng hốt, hắn nghe loáng thoáng trong tai, là những câu trong bài "Sử kí", từ nhỏ hắn đã đọc thuộc làu làu, lúc này Hoàng đế đọc lên, từng câu từng chữ phảng phất như sấm rền giữa ngày hè, từng tiếng sét đánh ầm ầm bên tai. Hắn hoàn toàn không hiểu sao mấy chữ này lại gợi cho hắn ý nghĩ đó, gió mang theo bông tuyết phả vào mặt hắn, đau đớn đến chết lặng, tê dại.

Hoàng đế truyền Sách Ngạch Đồ ở ngay chính điện của Nam Cung. Sách Ngạch Đồ hành đại lễ, quả nhiên nói chưa hết ba câu đã nói tới: "Hoàng thượng vạn thừa chi tôn (chỉ người cao quý nhất), thân thể liên quan tới an nguy xã tắc. Viên Áng viết: ' Thiên kim chi tử tọa bất thùy đường, bách kim chi tử bất kỵ hành, thánh chủ bất thừa nguy nhi kiếu hạnh...' (Người có thân phận cao quý phải trân trọng tính mạng của chính mình...) Nói xong câu mở đầu liền khuyên can thao thao bất tuyệt. Hoàng đế thấy mình đoán đúng hết thảy, không nhịn được mà cười cười. Tâm trạng hắn lúc này đang vui, cũng đáp lại vị trọng thần kia vài câu.

Đợi đến khi Sách Ngạch Đồ lui xuống, Hoàng đế mới trở về noãn các. Lâm Lang đang ngồi ở chiếc ghế nhỏ trước tràng kỉ khâu chiếc túi nho nhỏ, vẻ mặt có chút hoảng sợ cùng bất an, ngay cả Hoàng đế đi vào cũng không hay biết. Đột nhiên thấy tay áo màu vàng nhẹ phẩy qua chiếc túi, giọng Hoàng đế vui vẻ: "Khâu thứ này làm gì?", làm nàng giật mình hết hồn, vội vàng đứng phắt dậy, miệng hô: "Vạn Tuế Gia!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!