NHỚ THƯƠNG VÔ VỌNG (I)
Hải thiên thùy phóng băng luân mãn, trù trướng li tình.
Mạc thuyết li tình, đãn trị lương tiêu tổng lệ linh.
Chích ứng bích lạc trọng tương kiến, na thị kim sinh.
Khả nại kim sinh, cương tác sầu thì hựu ức khanh.
- "Thái tang tử" Nạp Lan Dung Nhược -
(Lại là một đêm trăng tròn đẹp đẽ. Đáng tiếc trăng có thể tròn , người khó có thể đoàn viên. Ta lại nhớ nàng mất rồi, lại cảm thấy đau khổ trong lòng. Lần nào cũng vậy, đêm đẹp trong ngày lễ nhưng chỉ có một mình ta trải qua. Hết lần này đến lần khác nước mắt rơi xuống. Thật sự rất muốn gặp lại nàng. Chỉ có thể lên thiên giới nơi nàng đang ở mới có thể gặp được nàng sao? Kiếp này ư?
Đáng tiếc kiếp này không có duyên lên thiên giới, mà bị trói buộc ở đây trong sự u sầu, nhớ nàng hết lần này đến lần khác. Ta nhớ nàng, rất nhớ nàng.)
Nắng nóng liên tiếp mấy ngày liền, thời tiết oi bức như sắp có hoả hoạn đến nơi. Vào lúc hoàng hôn, Tô Lạp đi vẩy nước trong viện, bấy giờ khí nóng hừng hực mới bắt đầu đua nhau bốc lên. Hơi nước cứ bốc lên hầm hập, tạo nên những đám mây nhiều màu sắc huyền ảo, pha màu từ tím tới vàng kim, sà xuống mài ngói đỏ lưu ly trông như những dải gấm lụa rực rỡ lấp lánh.
Trong cung điện cung Càn Thanh rộng lớn, các cửa sổ đều được buông rèm trúc khiến cả điện âm u tối tăm. Hoạ Châu vừa hầu hạ ngự tiền về, thấy Lâm Lang đang ngồi bên cửa sổ thêu thùa, nàng nói: "Tối như thế muội đừng cố làm hại mắt nữa."
"Thêu nốt đường chỉ này muội sẽ đi thắp đèn."
Hoạ Châu bảo: "Hai ngày nay nhiều việc, thế mà muội còn rảnh rỗi ở đây thêu thùa."
Lâm Lang vẫn không ngừng tay: "Trước sau cũng không có việc gì, muội thêu thùa qua ngày cũng hay."
"Hôm nay Lương Am Đạt có bảo, nói là cuối năm nay Nghi chủ nhân sẽ sinh, Vạn Tuế Gia muốn phái một người thành thục sang đó hầu hạ chủ nhân."
Lâm Lang "ừ" một tiếng, nàng hỏi: "Tỷ muốn đi?"
Hoạ Châu đáp: "Nghe ý tứ của Lương Am Đạt thì hình như không chọn người hầu hạ ngự tiền, có lẽ là người của lục cung thôi." Lâm Lang nghe Hoạ Châu nói như vậy liền ngừng thêu, than nhẹ: "Cũng lâu lắm không gặp rồi, không biết Vân Sơ tỷ tỷ thế nào..."
"Theo tỷ thấy thì hầu hạ Nghi chủ nhân cũng chẳng phải việc tốt đẹp gì, tuy Nghi chủ nhân được sủng ái đấy nhưng lại rất ghê gớm."
Lâm Lang chỉ đáp: "Hoạ Châu, tỷ lại quên rồi à, để người khác nghe thấy bây giờ..." Hoạ Châu thè lưỡi: "Dù sao thì tỷ cũng chỉ nói với muội mà thôi, cũng chẳng phải việc xấu gì." Lại nói tiếp: "Tỷ thấy, tuy Nghi chủ nhân được nhiều sủng ái đấy, nhưng hiện tại vẫn chưa so được với Thành chủ nhân. Liên tục mấy ngày nay Vạn Tuế Gia chẳng phải đều lật thẻ tên của người sao. Nghe nói hôm nay cũng thế.
Tâm tư của Vạn Tuế Gia thật khiến người ta khó đoán."
"Nên đi thắp đèn thôi, muội đi thắp nến."
Hoạ Châu thuận tay cầm lên chiếc quạt rồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Vô vàn vì tinh tú lấp lánh trên màn trời tối tăm. Hoạ Châu nói: "Thời tiết nóng quá!"
Ngày tiếp theo vẫn nắng nóng y như cũ. Bởi vì vào ngày Canh Thân có trận động đất lớn ở phía đông kinh thành, gây ảnh hưởng lớn tới cả kinh thành và vùng lân cận.
Tại kinh thành, tường thành, nhà dân, nha môn đều bị sụt lún nghiêm trọng. Số người chết và bị thương rất lớn. Về hướng đông thì lan đến tận Long Hưng, còn hướng tây thì tới huyện Mân, Cam Túc; nam là thành Đồng, An Huy. Trong vòng mấy nghìn dặm chỉ thấy một mảng hổ đốn, chẳng còn gì nguyên vẹn.
Đất sụt núi lở, gạch đá chất thành đống, xác người nằm ngổn ngang. Quan lại dân chúng thiệt mạng đếm không xuể, thậm chí có nhà gặp hoạ diệt môn. Triều đình vội lấy 10 vạn ra cứu tế, xây dựng, tu sửa lại nhà của ruộng đất cho dân. Ở giữa chín thành còn dựng lều cháo cứu tế dân bị nạn. Tấu sớ xin cứu trợ bay tới như tuyết lở. Hoàng đế vô cùng để ý đến việc cứu trợ sau thiên tai, liên tục mấy ngày hắn nghe báo cáo tình hình ở Càn Thanh Môn, triệu tập đại thần trong thư phòng hướng nam.
Hôm nay ngự giá quay trở lại cung Càn Thanh cũng đã là giờ ăn tối.
Lâm Lang dâng trà lên cũng là lúc Hoàng đế thay y phục, bắt đầu dùng bữa. Do trời nóng nên hơn mười món đủ loại trên bàn, món nào hắn cũng chỉ gắp vài đũa. Ăn xong uống trà, mở ra thấy là trà cúc trăng trắng liền đặt luôn xuống bàn. Hoàng đế nói: "Đem trà lạnh lên."
Lâm Lang còn chưa đáp lời thì Lương Cửu Công đã bẩm: "Vạn Tuế Gia vừa mới dùng bữa xong, uống lạnh chỉ sợ đau dạ dày." Lại nói thêm: "Lý thái y đang đứng ngoài điện đợi truyền vào, xin Vạn Tuế Gia truyền chỉ."
Hoàng đế hỏi: "Vô duyên vô cớ gọi thái y làm gì?"
Lương Cửu Công thỉnh an: "Là nô tài tự ý truyền thái y tới. Sáng sớm hôm nay Lý thái y nghe nói mấy ngày gần đây Vạn Tuế Gia không khoẻ, thường ho trong đêm nên muốn đến xem mạch cho Vạn Tuế Gia. Vì vậy nô tài mới truyền Lý thái y đến."
"Bảo hắn về đi, Trẫm rất khoẻ, không cần bọn họ vào xem mạch."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!