"TÂM" THÀNH TRO BỤI*
Tỉnh giấc trong chăn lạnh lẽo
Ánh nến lập loè hiu hắt
Nỗi khổ tương tư đau xé ruột.
Giữa đất trời mờ mịt
Thề non hẹn biển
Mặc ngân hà cách trở
Khó có thể gặp mặt
Tình vẫn dào dạt như ban đầu
Mãi mãi không đổi thay.
- Trích "Hoa Mộc Lan"
- Nạp Lan Dung Nhược -
* Giải thích tên chương: trích trong bài "Lãng đề sa" ở chương mở đầu: "Ngọc tím ném vào tro tàn lạnh lẽo, xoá nhoà một chữ tâm"
- những miếng ngọc thời xưa thường được khắc chữ "tâm" trên bề mặt, khi bị ném vào lửa, ngọc nát, đương nhiên chữ "tâm" cũng biến mất, thành tro bụi.
Nửa đêm trời bắt đầu mưa, cứ tí ta tí tách đến tận sáng. Cái chuông gió treo ngoài mái hiên cũng phát ra tiếng leng ceng cả đêm, hoà với tiếng mưa tạo nên âm thanh vừa sầu vừa não nề.
Đoan Tần đã tỉnh từ lâu, ngủ không ngon giấc nên ngồi dậy rời giường. Cung nữ Thê Hà đi tới giúp nàng chải đầu. Đúng lúc đang dùng bữa sáng thì thái giám đi nghe ngóng tin tức đã hồi cung, dập đầu bẩm báo: "Bẩm Đoan chủ nhân, theo như thái giám của Kính Sự phòng nói lại thì đêm qua Vạn Tuế Gia bảo 'Lui'."
Lúc này Đoan Tần mới cảm thấy tâm trạng khá hơn chút, súc sạch miệng rồi lại nhìn vào cái gương lớn, ngắm nghía một thân xiêm y màu đỏ son, thêu hoa lan, bươm bướm của mình, nói với Thê Hà: "Chúng ta đi thăm Huệ chủ nhân."
Thê Hà mau chóng sai người đem ô tới, đỡ Đoan Tần đến chỗ Huệ Tần. Ngày mưa vốn sinh cảm giác nhàm chán, Huệ Tần đang đứng dưới rãnh nước nhỏ xuống từ mái hiên, nàng nhìn chú vẹt mổ đồ ăn nước uống mà cung nữ mới thay cho nó ở phía cuối hành lang. Thấy Đoan Tần tới, vội vàng cười đón từ xa: "Hôm nay trời mưa, muội muội còn tới đây làm gì, mau đi vào trong đi." Chú vẹt đập cánh một cái, chiếc chuông gắn ở chân nó kêu leng ceng một hồi chói tai, hai cánh không ngừng vỗ vỗ.
Đoan Tần bảo: "Tỷ tỷ nuôi chú vẹt này cũng đã được một thời gian rồi nhỉ, chỉ tiếc là nó không biết nói."
Huệ Tần không vội trả lời, nắm tay Đoan Tần dẫn vào phòng mới đáp: "Con vẹt không biết nói cũng hay." lại khe khẽ thở dài: "Muội muội chưa nghe qua sao... 'Hàm tình dục thuyết cung trung sự, anh vũ tiền đầu bất cảm ngôn' (Những ẩn tình trong cung cấm cũng không dám nói trước mặt con vẹt). Thơ của cổ nhân cũng viết hết ra rồi."
"Mấy lời này là muội nói còn được, tỷ tỷ được sủng ái bao nhiêu, vì sao còn nói như vậy." Đoan Tần tiếp lời.
"Muội muội chẳng lẽ không biết, Hoàng thượng đối đãi với tỷ như vậy cũng chỉ là niệm tình cũ mà thôi, nói đến sủng ái thì..." Tiếng thở dài này của nàng dường như kéo dài mãi không dứt. Trong lòng Đoan Tần vốn đang có sẵn tâm sự, hiện tại càng thấy chua xót, hai mắt đỏ ửng sắp rơi lệ, Đoan Tần cố gắng cười cười: "Chúng ta đừng nói chuyện này nữa. Chuyện hôm qua ở cung Càn Thanh đó, không biết tỷ tỷ đã biết chưa?"
Huệ Tần đáp: "Làm sao có thể chưa biết chứ! Vừa mới sáng sớm, cả lục cung ai ai cũng tường tận cả rồi."
Bên môi Đoan Tần khẽ hiện một nụ cười mỉm, chỉ sang hướng đông: "Lần này chỉ e vị chủ nhân kia đã tính toán sai lầm rồi. 'Hay đi cạnh bờ sông, sao có thể không ướt giày'. Theo muội thì tính tình vị đó cũng quá nôn nóng, Vạn Tuế Gia chỉ hơi hơi coi trọng cung nữ kia một chút, người ta liền lo mưu tính kế ngay rồi."
Huệ Tần nói: "Cũng không thể nói người ta nôn nóng được, chỉ là đề phòng trước mà thôi. Ai dè Vạn Tuế Gia lại ung dung thản nhiên như vậy, lần này ngược lại khiến người ta chán chường đến nản lòng."
"Vạn Tuế Gia chưa chắc đã coi trọng cung nữ nọ, nếu không thì đã ban thánh chỉ từ lâu rồi. Vạn Tuế Gia giận cái vị kia, dám tính kế với người hầu hạ ngự tiền, cho nên mới rung cây doạ khỉ, rồi mới bất ngờ xử lí như vậy."
Nghe Đoan Tần nói hết, Huệ Tần chỉ cười cười: "Muội muội nói rất đúng."
Đoan Tần bỗng có ý nghĩ độc ác: "Chẳng biết cái vị kia lúc này có phải đang ở trong phòng nằm khóc lóc hay không. Mấy ngày nay Đồng Quý Phi không được khoẻ, việc trong lục cung đều giao cho người ta hết, đến hôm nay làm loạn lên thế này... Chúng ta đi Vĩnh Hoà cung đi."
Huệ Tần liền gọi cung nữ bên người
- Thừa Hương: "Cầm áo choàng của ta tới đây."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!