Sầm Sênh đã để lại cho Tiêu Khiết Khiết ấn tượng đầu tiên rất tốt, cô ta lập tức bước vào phòng ngủ của anh không chút do dự.
"Loại quạt kiểu cũ này bây giờ không phổ biến lắm, anh chưa sử dụng được cũng rất bình thường. Cái nút này là để điều khiển tốc độ gió..."
Vẻ mặt Sầm Sênh nghiêm túc đứng đằng sau cô ta, nhỏ giọng nói cảm ơn cô ta.
Có lẽ cô ta sợ tế phẩm là anh phát hiện điều dị thường rồi chạy trốn, cũng có thể là xuất phát từ sự áy náy nên có lòng tốt nhắc nhở.
Điều chỉnh xong tốc độ gió, Tiêu Khiết Khiết giống như vô tình nói: "Ở tiểu khu Ân Hà này, buổi tối không được yên bình lắm. Qua 9 giờ thì đừng ra ngoài."
"Buổi tối ở đây có nhiều xã hội đen sao?"
"Cũng không có." Tiêu Khiết Khiết gượng cười: "Tên điên đập cửa vừa rồi dọa anh sợ à?"
Sầm Sênh nghĩ lại còn thấy sợ, gật đầu.
"Trong tiểu khu này còn có mấy tên điên như hắn ta nữa. Vừa đến tối thì là phát điên khắp nơi, ra ngoài rất dễ bị bọn chúng quấn lấy, chỉ có ở nhà mới an toàn."
Sầm Sênh nhận ra Tiêu Khiết Khiết lại nói dối, xem ra tiểu khu Ân Hà này vẫn có nhiều hơn một quy tắc.
Thấy Tiêu Khiết Khiết hiện tại còn tính là dễ nói chuyện, Sầm Sênh chỉ ra ngoài cửa sổ: "Sao tôi luôn cảm thấy bên ngoài có chút kỳ lạ. Cửa sổ đều bịt kín, ngoài cửa thì tối đen. Nơi này cũng không phải vùng ngoại ô, lúc này chắc cũng có thể nhìn thấy ánh đèn của các tòa nhà gần đây, không thể tối đến như vậy được."
Sắc mặt của bạn cùng phòng vốn đã tái nhợt, lại càng trở nên trắng bệch, cô ta cứng ngắc nói sang chuyện khác: "Anh đã học được cách sử dụng quạt chưa, nếu không có chuyện gì nữa thì tôi sẽ ra ngoài. Anh là nam tôi là nữ, ở cùng một chỗ cũng không tốt lắm."
Nhìn bóng lưng Tiêu Khiết Khiết, Sầm Sênh rơi vào trầm tư.
Ban đêm không được phát ra âm thanh ở hành lang, ngay cả âm thanh đồ trang sức vỡ vụn cực nhỏ cũng không được.
Những đồ vật trong tòa nhà không thể tùy ý ném ra khỏi phòng. Cho dù là xác chết, cũng chỉ có thể tùy ý để nó thối rữa và bốc mùi ở trong nhà.
Không được rời khỏi tiểu khu Ân Hà sau 9 giờ tối. Chỉ có ở trong phòng mới an toàn, nếu rời khỏi, có khả năng sẽ gặp phải nguy hiểm.
Cuộc sống ở tiểu khu Ân Hà thật đúng là rắc rối, nếu vi phạm những quy tắc này, không biết sẽ có trừng phạt gì.
"Cảm giác như có những quy tắc kỳ lạ." Sầm Sênh hơi suy tư: "Tiền thuê nhà của tiểu khu Ân Hà thấp như vậy, thứ vừa mới đập cửa nhìn như thế nào cũng thấy không giống người... Khiết Khiết, cô nói thật cho tôi biết đi, nơi này có bị quỷ ám không?"
Tiêu Khiết Khiết rõ ràng run rẩy một chút, cô ta giả vờ như không nghe thấy, vội vã ra khỏi cửa.
—
Sau khi cửa phòng ngủ đóng lại, Sầm Sênh rơi vào trầm tư.
Khi anh nhắc đến những quy tắc kỳ lạ, phản ứng của Tiêu Khiết Khiết rất lớn.
Vốn dĩ Sầm Sênh chỉ thuận miệng hỏi với tâm lý muốn thử một lần, không ngờ rằng anh thật sự đã đoán đúng.
Vậy "Quỷ thoại Ân Hà" thật ra là một cuốn tiểu thuyết truyện ma thông thường lấy quy tắc kỳ quái của tiểu khu Ân Hà làm cốt truyện chính?
Có chút giống nhưng lại không quá giống. Có thể do anh tiếp xúc quá ít, nếu sau này có cơ hội phải đọc thêm mấy quyển nữa mới được.
Sầm Sênh nhát gan, không dám coi mấy thứ này, nhưng Dung Dã thì lại rất hứng thú. Mỗi lần xem đến vui vẻ, còn muốn lôi kéo anh thảo luận cốt truyện.
Cũng chính bởi vậy, anh cũng có chút hiểu biết về những quy tắc kỳ lạ, biết đại khái những thứ này có ý nghĩa gì.
Nghĩ đến người yêu đang mất tích, Sầm Sênh không nhịn được cúi đầu nhìn xuống cổ tay phải. Vừa rồi trong lúc nguy cấp, anh rõ ràng cảm giác được có người dùng sức túm lấy mình.
Đại não luôn thông minh vào lúc này dường như bị rỉ sét. Sầm Sênh rất muốn phân tích một cách lý trí, nhưng lại không thể làm được.
Nếu người túm lấy anh là Dung Dã, vậy nghĩa là hắn đã bị người giết hại, biến thành ác quỷ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!