Con quỷ vẫn luôn nói chuyện phiếm với Sầm Sênh, lúc này hiếm khi không phản hồi lại ngay.
Hắn ta dường như là bị vấn đề của Sầm Sênh làm cho bối rối, qua mười mấy giây mới trả lời:[ Không bận, quan hệ của chúng ta tốt như vậy, có chuyện gì cậu cứ nói thẳng là được. ]
Hắn ta không biết thân phận của mình đã sớm bị Sầm Sênh phát hiện, vẫn đang nghiêm túc sắm vai cảnh sát Vương.
Sầm Sênh không thể hiểu vì sao hắn ta phải cố chấp như vậy, và có ác ý gì với anh hay không.
Quỷ hẳn là cũng giống con người, cũng phân thiện ác.
Anh liên tục cầu nguyện ở trong lòng, hy vọng lần này mình mở hộp mù (*), có thể mở ra một con quỷ hiền lành thân thiện. Đây là lần đầu tiên anh đụng phải quỷ, không biết có kỳ hạn dạy bảo vệ lính mới nào hay không.
(*) Hộp mù hay còn được gọi là Blind box, là sản phẩm rất được giới trẻ ưa chuộng bởi sự hồi hộp và k*ch th*ch khi bạn không thể biết chính xác mình sẽ nhận được món đồ hoặc nhân vật nào khi "khui hàng".
Nói điều kiện với quỷ, Sầm Sênh khẩn trương đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi. Anh hướng điện thoại nhắm ngay vào màn hình máy tính, điều khiển màn hình theo dõi về phía trước.
[ Anh, mấy người phụ nữ trong phòng khách đang nghĩ cách giết em. Anh và em quan hệ tốt như vậy, có thể giúp em hay không? ]
Lời này quá đột ngột, cảnh sát Vương giả im lặng một lúc lâu, mới chậm rãi gửi tới một tin nhắn:[ ? ]
Có lẽ chưa từng gặp người nào như Sầm Sênh, bên kia rơi vào trầm mặc rất lâu.
Sầm Sênh không xác định quỷ trong phòng ngủ của bạn cùng phòng, cụ thể khi nào sẽ đi ra ngoài. Rất sợ nếu trì hoãn thêm nữa, chính mình sẽ chết ở đây.
Trước mắt xem ra, con quỷ có thể giao lưu bình thường bằng điện thoại này là bước đột phá duy nhất của anh.
[ Anh, em thực sự không còn cách khác. Anh còn có tâm nguyện gì chưa thực hiện xong, em nhất định sẽ cố gắng hết sức giúp anh thực hiện. Chỉ cần anh giúp em vượt qua cửa ải khó khăn lần này, muốn em làm gì em cũng đồng ý. ]
[ Anh? ]
[ Anh, anh đừng không để ý tới em. ]
[ Còn đó không, anh? ]
Sầm Sênh gửi liên tiếp nhiều tin nhắn, nhưng bên kia vẫn luôn không trả lời. Anh cắn răng hạ quyết tâm, bấm số điện thoại của cảnh sát Vương.
Sau vài tiếng bíp, cuộc gọi đã được nhận, Sầm Sênh thật cẩn thận mà mở miệng: "Anh, anh còn ở đó không?"
Tiếng sàn sạt kéo dài ba bốn giây, trong điện thoại truyền đến thanh âm của một người đàn ông xa lạ: "Đi chết đi, đi chết đi!!!"
Thanh âm rất kỳ quái, giống như tiếng móng tay cào vào bảng đen, khiến người ta dựng tóc gáy.
Hắn ta còn chưa dứt lời, ánh đèn trong phòng ngủ bắt đầu nhấp nháy, tiếng ong ong của chiếc quạt cũ bỗng nhiên trở nên đặc biệt chói tai.
Cùng lúc đó, bên dưới chiếc giường giản dị, cũng truyền đến tiếng vang sột soạt sột soạt, dường như có thứ gì đó đang nhúc nhích dưới gầm giường.
Nhiệt độ trong phòng nháy mắt trở nên cực thấp, âm thanh vặn vẹo càng lúc càng lớn càng lúc càng nhanh. Ngay sau đó, một bàn tay máu tươi đầm đìa duỗi ra từ dưới gầm giường.
"Ken két —"
"Két —"
Nam quỷ nắm lấy mép giường, chậm rãi bò lên trên giường với một tư thế vặn vẹo cực kỳ quỷ dị.
Hắn ta bị người đánh nát xương cốt toàn thân, da cũng bị lột ra. Giống như một con thằn lằn làm bằng thịt người, đang ngọ nguậy bò sát ở trên giường, xương cốt cọ xát vào nhau theo động tác bò, phát ra âm thanh quái dị khiến người ta tê cả da đầu.
Sầm Sênh cho rằng quỷ ở đây cũng giống như trong hầu hết các bộ phim điện ảnh và truyền hình, bề ngoài không khác gì con người, nhiều lắm chỉ là sắc mặt hơi tái nhợt chút, trên người có nhiều máu chút.
Anh không nghĩ tới nam quỷ vẫn luôn nói chuyện phiếm cùng mình lại có dáng vẻ này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!