Rèm cửa sổ phòng ngủ được kéo lại, trong phòng cũng không bật đèn. Cũng may camera có khả năng theo dõi ban đêm rất tốt, Sầm Sênh còn có thể thấy rõ tình huống đại khái trong phòng.
Tủ quần áo kiểu cũ lại lắc lư hai cái rồi không có động tĩnh gì nữa. Trong phòng ngủ yên lặng, không có chút khác thường nào. Dường như tất cả vừa rồi chỉ là ảo giác của anh.
Sầm Sênh phát lại ghi hình mấy lần, khẳng định không phải là do mình hoa mắt, tủ quần áo của bạn cùng phòng quả thật chuyển động.
Ngón tay anh tiếp tục nhấn màn hình điện thoại, qua loa lấy lệ với con quỷ ngụy trang thành cảnh sát Vương kia, còn đôi mắt thì nhìn chằm chằm hình ảnh trên camera.
Sao càng xem anh lại càng cảm thấy, sở dĩ tủ quần áo lắc lư, là bởi vì trong ngăn tủ có thứ gì đó đang nhẹ nhàng đẩy cửa tủ.
Sầm Sênh nhớ tới hình ảnh phụ nữ mang thai ở trong tủ quần áo kia lúc chiều.
Người phụ nữ trông sống động như thật, tựa như một giây sau sẽ đi ra từ bức tranh. Cho dù là ảnh chụp cũng không có cảm giác chân thật mạnh mẽ như vậy.
Người phụ nữ trong bức tranh tựa như có linh hồn.
Trong đầu Sầm Sênh dần dần hiện lên một hình ảnh.
Màn đêm buông xuống, người phụ nữ được khắc trên tấm ván gỗ của tủ quần áo sống lại. Cô ta thong thả cử động đầu, biểu cảm trên khuôn mặt từ hoảng sợ lúc ban ngày chuyển thành hung ác.
Đôi tay tái nhợt vươn ra từ bức tranh, nắm lấy tấm ván gỗ cũ kỹ đã mốc meo, thoát ra từ bức tranh từng chút một. Người phụ nữ cào vừa đẩy cửa tủ, muốn bò ra khỏi đó.
Sầm Sênh bị chính tưởng tượng của mình làm cho dựng tóc gáy. Nhịn không được lấy ra tất cả vũ khí trên người, bày ở trên giường đếm tới đếm lui mấy lần để cho mình thêm can đảm.
Anh có dùi cui và cây búa nhỏ, còn có "Thế giới ấm áp" mà lời tự thuật đã đưa cho.
Sự sợ hãi đến từ việc thiếu hỏa lực, anh có nhiều đồ phòng thân như vậy, không có gì phải sợ cả.
Trong lòng có chỗ dựa, Sầm Sênh khôi phục bình tĩnh.
Nhìn tầng tầng xích sắt quấn trên tủ quần áo, cùng ổ khóa kiểu cũ gắt gao khóa lại xích sắt, Sầm Sênh hoang mang đẩy đẩy mắt kính.
Cái tủ quần áo này chắc chắn có vấn đề, bằng không Tiểu Khiết cũng sẽ không sợ nó như vậy. Chỉ là nếu cô ta biết rõ trong tủ này có một con quỷ, tại sao cô ta lại không ném tủ quần áo này đi, cũng không dọn ra khỏi phòng 404?
Chẳng lẽ điều cấm kỵ ở tòa nhà này, không chỉ là không thể phát ra tiếng động ở hành lang vào ban đêm?
Mà còn không thể vứt bỏ đồ vật trong tòa nhà, đồng thời buổi tối nhất định phải trở về phòng của mình?
Điều này đã giải thích được, vì sao sau khi bạn cùng phòng dùng máu gà trống và máu chó đen để trừ tà lại không vứt thi thể của chúng đi, mà ngược lại còn mặc kệ những thi thể đó thối rữa ở phòng ngủ của mình.
Ngay cả thi thể cũng không thể ném ra khỏi phòng, vậy bình thường các cư dân xử lý rác thải như thế nào?
Tiểu khu Ân Hà rốt cuộc sao lại có nhiều quy củ như vậy? Nếu như vi phạm những quy tắc đó thì sẽ có hậu quả gì?
Sầm Sênh lại nghĩ tới thứ giống như bông hoa ngoài cửa vừa rồi.
Nó rốt cuộc là gì?
Nếu như lúc đó anh không kịp đóng cửa lại, anh sẽ chết sao?
—
Âm thanh ồn ào trong phòng khách cắt đứt mạch suy nghĩ của Sầm Sênh. Anh chuyển hình ảnh camera về phòng khách, năm cô gái đã thay quần áo xong, đang ngồi trên ghế sofa ăn dưa hấu.
Bọn họ vừa nãy không phải thay đồ ngủ, mà ngược lại thay vài món không vừa người, rõ ràng không phải quần áo thuộc về mình.
Bạn cùng phòng Tiểu Khiết lấy ra vài hộp vịt nướng và tôm hùm đất, bọn họ cười cười nói nói, đeo bao tay bắt đầu ăn tôm hùm đất.
Mấy người bạn thân đã lâu không gặp, tụ chung một chỗ vừa ăn vừa trò chuyện về mọi thứ, một màn này nhìn rất hài hòa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!