Tiếng thông báo liên tục không ngừng, âm thanh ồn ào làm Sầm Sênh đau đầu.
Trợ thủ nhỏ vẫn luôn nói gì đó, anh căn bản không nghe rõ.
Trong không khí tràn ngập mùi máu tươi, mặt đất bên dưới ẩm ướt lầy lội, nằm bên trên rất không thoải mái.
Sầm Sênh cau mày, miễn cưỡng mở mắt ra, đập vào là một mảnh sương mù trắng xóa.
Đại não mơ màng dần dần khôi phục chức năng suy nghĩ, Sầm Sênh dần nhớ lại chuyện phát sinh trước đó.
Sau khi giúp giáo viên Lý giải quyết quỷ nhảy lầu, anh lên máy bay đến thành phố Dương Bắc, tranh thủ đến thành phố của Quý Manh và Đậu Lỵ.
Máy bay vốn dĩ đang ổn định thì bỗng nhiên xốc nảy trong phút chốc. Loa phát sóng trên máy bay trấn an hành khách không cần kinh hoảng, đây chỉ là bị dòng khí lưu ảnh hưởng.
Không lâu sau, một nữ hành khách hét chói tai nói mình gặp quỷ, ngay sau đó điện thoại của tất cả hành khách đều truyền ra tiếng đếm ngược.
Đếm ngược...
Cảnh tượng đáng sợ xuất hiện trong đầu, Sầm Sênh lập tức thanh tỉnh.
Khi nghe giọng nữ máy móc ưu nhã, anh lập tức nhớ cảnh ngộ trước đó trên xe buýt của nữ quỷ nhỏ Bùi Nguyệt.
Xe buýt ra khỏi thành phố công nghiệp cũ, thành viên cốt cán của Bạch Ngọc Kinh
- chị Vân chuẩn bị sử dụng vòng tay bạch ngọc của mình để trực tiếp đi đến thành phố khoa học kỹ thuật mới phía Nam.
Giữa đường ngoài cửa sổ đột nhiên tràn ngập sương mù dày đặc, hành khách mất liên lạc với bên ngoài, điện thoại di động truyền ra tiếng đếm ngược.
"Dị Giới Buông Xuống 1: Sóng Trắng" đang cùng thế giới "Quỷ thoại Ân Hà" chậm rãi dung hợp, xe buýt vào nhầm một thế giới khác.
Ngay thời khắc đếm ngược kết thúc, quái vật khổng lồ màu trắng tập kích xe buýt, ăn luôn 30 hành khách trên xe.
Sầm Sênh phản xạ cực nhanh, sau khi ý thức được máy bay mình ngồi cũng vào nhầm thế giới "Dị Giới Buông Xuống" , anh lập tức có phản ứng.
Anh kéo màn che xuống, ngăn cản tầm mắt bên ngoài. Yêu cầu tất cả hành khách nhắm mắt nằm sấp xuống, tránh bị quái vật lọt vào tập kích.
Sầm Sênh không có nhiều kinh nghiệm, anh chỉ biết Bùi Nguyệt lúc trước chính là bởi vì nhắm hai mắt lại mới may mắn thoát nạn.
Nhưng không ai nghe lời anh, các hành khách nếu không phải đang đắm chìm trong khiếp sợ do điện thoại mất khống chế, cũng là xem anh như kẻ điên.
Sầm Sênh vừa chỉ kịp ấn ngã một nam hành khách bên cạnh, cánh trái máy bay đã truyền đến một tiếng vang lớn.
Anh nhắm chặt hai mắt, một tay che lại mắt người đàn ông kia, Sầm Sênh nghe thấy phía trước vang lên tiếng thét chói tai của các hành khách.
"Đó là thứ gì! Sao lại lẻn được vào máy bay!"
"... Rắn? Không phải rắn, đây là quái vật gì?"
"Bên này cũng có! Cánh máy bay cháy rồi!"
"Má nó, ngoài cửa sổ có thật nhiều cánh tay, chúng đang đập cửa sổ. Cửa thủy tinh sắp vỡ rồi, tôi sợ quá!"
Người đàn ông bị Sầm Sênh che mắt vừa sợ hãi vừa tò mò. Anh ta tránh khỏi tay Sầm Sênh, cẩn thận xốc một góc màn che lên.
Một giây sau, cửa sổ vỡ tan tành. Có thứ gì tiến vào cabin, bên tai Sầm Sênh truyền đến tiếng xương cốt vỡ vụn.
Nam hành khách kia bị bóp nát như thạch trái cây, máu thịt tung tóe bắn lên người Sầm Sênh.
Liên tiếp mấy tiếng giòn vang, tất cả cửa sổ máy bay đều bị quái vật phá tan nát. Tiếng kêu thảm thiết càng ngày càng ít, thay vào đó là tiếng nhai nuốt và tiếng gió rít gào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!