Chương 40: Tôi tin tưởng cậu

Giây trước vẫn còn đang làm nũng muốn được ôm, giây sau đã cầm sách đánh người. Sầm Sênh lật mặt quá nhanh, Dung Dã giả căn bản không kịp phản ứng.

Thế giới ở trước mắt là do quỷ nhảy lầu sáng tạo ra dựa theo ý thức của Sầm Sênh. Nó là một mảnh ý thức nhỏ tách ra từ quỷ nhảy lầu, phụ trách giả dạng thành người quan trọng nhất trong sinh mệnh Sầm Sênh.

Thực lực của nó rất kém, nhưng lại rất giỏi ngụy trang. Nó muốn lấy được lòng tin của Sầm Sênh, rồi sau đó g**t ch*t anh.

Phải liên tục trải qua tử vong trong ảo giác, cho dù có là người mạnh mẽ đến đâu, tinh thần cũng sẽ suy sụp nghiêm trọng.

Dựa theo kinh nghiệm trước đây của quỷ nhảy lầu, cho dù ảo giác bị người nhìn thấu, nhưng khi đứng trước người mình yêu, bọn họ nhất thời cũng không có biện pháp ra tay tàn nhẫn.

Sầm Sênh vẫn luôn biểu hiện hiền lành dịu dàng, quỷ nhảy lầu còn tưởng rằng mình vẫn ổn.

Khó khăn lắm mới có thể thoát khỏi sợi dây thừng, quỷ nhảy lầu né tránh nắm đấm của Sầm Sênh, xoay người nhảy xuống cửa sổ.

Đây là tầng 4, thám tử Sầm khẳng định sẽ không nhảy theo!

Ý niệm này vừa mới dâng lên, cổ của quỷ nhảy lầu đột nhiên bị siết chặt. Dây thừng kỳ quái kia lại tròng lên trên cổ nó.

Nắm chặt dây thừng đang trói chặt cổ con quỷ, Sầm Sênh tìm đúng thời cơ, cầm quyển sách bìa cứng ném thật mạnh vào gáy nó.

Anh ném đồ rất giỏi, một phát vừa nhanh vừa chuẩn lại vô cùng tàn nhẫn.

"A a ——"

Đầu "Dung Dã" lập tức bị ném đến mức biến dạng, ngã ra đất k** r*n.

"Còn giả vờ! Ngươi đúng là con quỷ không biết xấu hổ!"

Đã rất lâu rồi Sầm Sênh không tức giận như vậy.

Nắng nóng gay gắt, nhiệt độ ngoài trời cao, lên đến tận 38°, trường học bỏ hoang này lại không có điều hòa, đã thế anh còn phải chạy tới chạy lui mấy vòng!

Anh mất hơn hai tháng để tìm kiếm anh Dung, mới vừa tìm trở về chưa được mấy ngày, lại bị chia tách ra mất!

Tại sao lại có một con quỷ, dưới thời tiết nóng bức như thế này, làm ra chuyện ác độc như vậy!

Sầm Sênh dùng sức kéo mạnh dây thừng, nhặt cái ghế bị vứt ở bên cạnh lên, ném mạnh xuống dưới tầng.

Nam quỷ không kịp né tránh, khuôn mặt xinh đẹp đầy máu, hoàn toàn bị đập biến dạng.

Dẫu sao đây cũng hình dáng của chồng mình, Sầm Sênh không nỡ nhìn thẳng, muốn nhanh chóng kết thúc trò hề này.

Không biết trong ảo giác của anh có thể liên lạc được với trợ lý Tiểu Âm ở thế giới hiện thực hay không. Nghĩ đến mỗi lần anh thành công đóng vai Thánh Phụ, trợ thủ nhỏ đều sẽ nhảy ra thông báo. Sầm Sênh quyết định sẽ đối xử tốt với con quỷ bên dưới này.

Anh thu hồi sát ý trong mắt, vịn cửa sổ nhìn xuống dưới: "Bây giờ tôi không còn tức giận như vậy nữa. Tôi nghĩ rồi, lúc nãy anh nói đúng, chúng ta không phải là kẻ địch!"

Dung Dã giả giãy giụa bò dậy, hoảng sợ nhìn anh.

Sầm Sênh cười cười xin lỗi: "Anh, nếu anh không tin tưởng tôi, vậy thì cứ đứng dưới đó nói chuyện. Để bày tỏ thành ý, tôi sẽ không trói anh nữa."

Tay của anh khẽ run lên, thu hồi dây thừng quỷ thắt cổ lại.

Dung Dã giả nghi ngờ đứng tại chỗ, muốn chạy nhưng lại không dám. Nó đảo tròng mắt, lộ ra một nụ cười nịnh nọt.

Sầm Sênh "shh" một tiếng.

Tính tình anh Dung cao ngạo, dùng mặt hắn làm ra vẻ mặt này, nhìn thế nào cũng cảm thấy không khỏe.

Thu dây thừng lại, vẻ mặt Sầm Sênh lộ vẻ bi thương: "Anh thắng rồi! Tuy rằng tôi có cách để g**t ch*t anh, nhưng nhìn gương mặt này, tôi lại không thể nhẫn tâm. Hơn nữa từ đầu đến cuối, anh đều chưa từng tổn thương tôi. Cho nên tôi cảm thấy, có lẽ chúng ta còn có cơ hội hợp tác."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!