Chương 4: Ngoài hành lang

Bạn cùng phòng buộc tóc đuôi ngựa đơn gọn gàng và thoải mái, trang điểm nhẹ nhàng thanh tú, ngoại hình không có gì đặc biệt.

Cô ta là một người rất hướng ngoại, tuy vẻ mặt tiều tụy, có vẻ như đã lâu không được nghỉ ngơi tốt, nhưng biểu hiện của cô ta vẫn rất nhiệt tình khéo nói.

Hai người trò chuyện chưa được mười phút, đã khiến Sầm Sênh bắt đầu gọi cô ta là Tiểu Khiết.

Cô ta nhìn thấy ánh mắt của Sầm Sênh vẫn luôn dừng lại trên người bốn cô gái còn lại, Tiểu Khiết xấu hổ cười cười: "Bọn họ là bạn thân của tôi, đêm nay dự định đến chỗ tôi chơi cả đêm. Tôi tưởng ngày mai anh mới chuyển đến, cho nên đã không hỏi anh trước, xin lỗi xin lỗi!"

"Chúng tôi sẽ dùng phòng khách một lúc, anh yên tâm, đảm bảo sẽ không gây ra tiếng ồn quá lớn đâu, sẽ không ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của anh."

Tiểu Khiết lấy một hộp 4 miếng bánh tart trứng từ trong túi mua sắm ra: "Anh vừa mới chuyển đến, bọn tôi đã gây nhiều phiền toái như vậy rồi, thật sự xin lỗi. Đây là bánh mà tôi đã xếp hàng mua tại một cửa hàng nổi tiếng trên mạng gần đây, anh cầm lấy nếm thử xem hương vị thế nào."

Cô ta tinh nghịch chớp mắt: "Tôi nếm thử một lần là đã mê rồi, rất ngon!"

Khách khi hai câu rồi cất hộp bánh tart trứng, Sầm Sênh tiếp tục mỉm cười nói chuyện với bạn cùng phòng, trong lòng âm thầm đề cao cảnh giác.

Lời nói vừa rồi của Tiểu Khiết nghe thì có vẻ không có vấn đề gì, tạo được ấn tượng đầu rất tốt với người khác.

Nhưng ngay cả chủ nhà cũng không biết cụ thể ngày nào Sầm Sênh sẽ chuyển đến 404. Anh không nói cho bất cứ ai về những kế hoạch sắp tới của mình.

Tại sao bạn cùng phòng lại biết anh sẽ chuyển đến trong hai ngày này?

Trước kia vì để tìm kiếm manh mối của Dung Dã, Sầm Sênh đã cải trang, cẩn thận điều tra tiểu khu Ân Hà và các khu vực xung quanh vài lần.

Anh biết thông tin về mỗi một cửa hàng gần đây, ở đây vốn không hề có cửa hàng bánh ngọt nổi tiếng nào trên mạng cả.

Sầm Sênh là người địa phương, vẫn luôn sống ở thành phố này trước khi tốt nghiệp đại học, anh chưa bao giờ nhìn thấy nhãn hiệu được in trên hộp bánh tart trứng này trước đây, hộp bánh tart trứng này được mua từ thành phố khác.

Việc nhỏ như vậy, tại sao bạn cùng phòng lại muốn gạt anh?

"Người sống trong tiểu khu Ân Hà đều là người già và trẻ em, bọn họ đi ngủ rất sớm, chúng ta đi vào nhỏ tiếng chút, đừng làm phiền hàng xóm nghỉ ngơi."

Khách sáo với Sầm Sênh xong, bạn cùng phòng chủ động kéo cổ tay anh, kéo anh vào tiểu khu.

Sầm Sênh bất động thanh sắc gỡ bỏ tay cô ta ra, cười tủm tỉm đi theo.

Trên người bốn cô gái đều có mùi hương khói nhàn nhạt. Bọn họ giống như bạn cùng phòng, cũng thờ cúng tượng thần trong nhà đã lâu.

Mấy người nhìn qua rất quen thuộc, luôn nhỏ giọng trò chuyện, nhưng thần thái và cử động cơ thể đều lại lộ ra sự đề phòng và câu nệ khó nhận ra.

Lại kết hợp với hộp bánh tart trứng, Sầm Sênh đã đại khái đoán được tình hình của mấy người này.

Bao gồm cả bạn cùng phòng Tiểu Khiết, năm cô gái này đều thờ cúng Đồng Minh Thánh Hậu. Bọn họ sống ở các thành phố khác nhau, có thể là quen biết trên mạng, cũng có thể là thông qua những cách khác.

Tối nay bọn họ cố ý chạy đến tiểu khu Ân Hà, qua đêm trong phòng 404, là muốn hoàn thành kế hoạch gì đó.

Sầm Sênh không rõ cụ thể bọn họ muốn làm gì, nhưng anh đã nhận ra, người thuê mới của 404 cũng nằm trong kế hoạch của bọn họ.

Vừa đúng lúc, anh lại là kẻ xui xẻo mới chuyển đến.

Những gì mà lời tự thuật đã nói lúc trước lại hiện lên trong đầu Sầm Sênh.

Trong phần giới thiệu chương 3 của "Quỷ thoại Ân Hà", anh sẽ bị một đôi bàn tay mảnh khảnh lạnh băng bóp chặt cổ ấn vào trong nước. Anh liều mạng giãy dụa phản kháng, lại chỉ sờ thấy một vật thể cứng rắn lạnh lẽo trên cổ tay của người nọ.

Tầm mắt lần lượt quét qua tay của năm người, Sầm Sênh không dấu vết nhíu mày.

Trọng lượng của mấy người phụ nữ này, nặng nhất không quá 65 kg, bàn tay đều có thể coi là mảnh khảnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!