Chương 39: Ảo giác

Một tuần trước, Sầm Sênh vẫn là một người kiên định theo chủ nghĩa duy vật. Anh cũng chỉ vừa mới tiếp xúc với những sự kiện thần quái này khoảng năm sáu ngày.

Anh không có kinh nghiệm, cũng chưa nhìn thấy quỷ nhiều. Đây càng là lần đầu tiên Sầm Sênh gặp phải ác quỷ có thể tạo ra ảo giác.

Hiển nhiên giáo viên Lý cũng không biết, con quỷ luôn bám theo cô lại có năng lực đặc biệt như vậy.

Cô chưa từng cung cấp bất cứ manh mối liên quan nào cho Sầm Sênh, anh và Dung Dã không hề phòng bị. Bắt đầu từ lúc đi xuống máy bay, bọn họ đã ngay lập tức bước vào cái bẫy do đối phương giăng sẵn.

Nhìn từ góc độ nào đấy, con quỷ này xác thực khó chơi hơn những con quỷ đã gặp trong vụ huyết án 404.

Ngồi trong phòng học bỏ hoang phủ đầy bụi bặm, Sầm Sênh lâm vào trầm tư.

Sau khi tiếp xúc với mấy ác quỷ kia, có thể thấy phương thức tư duy của bọn chúng về cơ bản là giống với con người.

Kinh nghiệm 5 năm qua cũng có thể sử dụng trong trường hợp này.

Vấn đề không lớn, anh đã có ý tưởng.

Ngón tay lạnh băng vẫn còn vương mùi máu tươi, nhẹ nhàng xoa giữa lông mày Sầm Sênh. Anh ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt màu xanh biển của Dung Dã.

"Em rất nôn nóng, Tiểu Sênh."

Dung Dã chui ra từ chỗ trái tim anh, nâng gương mặt anh: "Từ khi phát hiện ra giáo viên Lý mất tích, em đã bắt đầu lo lắng. Mà cũng bởi vì quá lo lắng cho sự an toàn của cô ấy, thế nên em đã bỏ qua những chi tiết xung quanh. Em phải bình tĩnh lại, mới có thể phán đoán một cách khách quan lý trí."

"Em còn nhớ lần đầu tiên em đi tra án cùng anh, anh đã nói gì không? Không được xen lẫn tình cảm cá nhân, phải dùng góc nhìn của thượng đế, thờ ơ lạnh nhạt xem xét mọi vấn đề. Kể cả khi tra ra chân tướng hay manh mối bày ra trước mắt, cũng không thể chán ghét người bị tình nghi, không đồng cảm với người bị hại."

Bốn mắt nhìn nhau, khóe miệng Sầm Sênh hơi gợi lên, anh cười nhạt: "Cảm ơn anh, em hiểu rồi, anh Dung."

Mặc dù hành động của Dung Dã vẫn luôn rất liều lĩnh, nhưng đôi mắt lại tĩnh lặng như biển sâu, rất ít khi xuất hiện cảm xúc dao động.

Trên người hắn có một cảm giác rất mạnh mẽ, cho dù đã quen biết 5 năm, nhưng Sầm Sênh vẫn không thể hiểu hết con người hắn.

Anh biết Dung Dã đã từng có vấn đề về tâm lý rất nghiêm trọng, phải dùng thuốc trường kỳ, nhưng lại không biết vì sao Dung Dã bị bệnh.

Anh cũng biết ba mẹ Dung Dã bị hành hạ đến chết, nhưng khi ấy Dung Dã bé nhỏ cùng gặp nạn với ba mẹ, làm cách sao để chạy thoát được.

Ký ức trước khi 20 tuổi, là vết sẹo mà Dung Dã không muốn nhắc đến. Hắn không chịu nói cho bất cứ ai, bao gồm cả Sầm Sênh.

Lúc này, Sầm Sênh chỉ cảm thấy, thật may trước đây anh Dung không nói những bí mật đó cho anh biết.

Đối với Sầm Sênh, phán đoán việc mình có đang ở thế giới hiện thực hay không, kỳ thật rất đơn giản.

Anh ở trước mặt nam quỷ, móc điện thoại ra gọi cho Hà Tuấn Nghiệp.

"Sênh..."

"Được rồi Tiểu Hà, anh đưa điện thoại cho hòn đá nhỏ, để nó nói chuyện với tôi."

"Ồ ồ, được thôi."

Đầu bên kia điện thoại nháy mắt an tĩnh lại, trong lòng Sầm Sênh đã có phán đoán, anh dứt khoát cất điện thoại: "Anh Dung, anh suy đoán không sai."

"Khác với tính cách nội liễm của Tiêu Khiết Khiết, Hà Tuấn Nghiệp rất phóng khoáng, anh ta thích bộc lộ cảm xúc của mình. Anh ta sẽ đứng ở đại sảnh của Cục Cảnh sát, làm trò trước mặt mọi người, khóc lóc ôm lấy đùi em, rõ ràng đã gặp quá nhiều k*ch th*ch. Khi thấy anh và Bùi Nguyệt xuất hiện ở phòng bệnh, anh ta còn hét lớn."

Dung Dã giơ tay ấn vào trán Sầm Sênh, dùng nhiệt độ cơ thể lạnh băng của ác quỷ giúp anh hạ nhiệt: "Em cảm thấy vừa nãy anh ta quá bình tĩnh, không giống với tính cách bình thường của Hà Tuấn Nghiệp?"

"Đúng vậy, giáo viên Lý chưa từng tiếp xúc với Hà Tuấn Nghiệp, không hiểu tính cách của anh ta, chỉ biết được giọng nói. Đồng dạng, con quỷ bám theo giáo viên Lý cũng không có cơ hội tiếp xúc với Hà Tuấn Nghiệp. Nếu ở đầu bên kia điện thoại thật sự là Hà Tuấn Nghiệp, thì khi em bảo muốn một hòn đá tiếp điện thoại, anh ta chắc chắn sẽ hỏi này hỏi kia, nói một đống lời vô nghĩa."

"Cũng có lý." Dung Dã cau mày: "Nhưng khi huyết án 404 xảy ra, trên tay em chỉ có một quyển sách. Ác quỷ có thể tạo ra ảo giác kia, làm thế nào biết được hòn đá nhỏ chỉ là cục đá, mà không phải biệt danh của bạn bè em?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!