Chương 30: Quỷ trong khách sạn

Chuyện này chưa qua, chuyện khác đã tới, khiến Sầm Sênh  có chút phiền lòng.

Mặc dù anh có một thân thể khỏe mạnh hơn người thường, không dễ dàng mệt mỏi. Nhưng cứ luôn lăn lộn như vậy, tinh thần của anh cũng không chịu nổi.

Trước khi tiếng gõ cửa vang lên, anh mơ hồ nghe thấy tiếng thang máy vang lên "đinh" một tiếng. Ngay sau đó, thanh âm của Hà Tuấn Nghiệp lập tức vang lên bên ngoài cửa.

Hà Tuấn Nghiệp vừa mới thoát khỏi lời nguyền, hiện tại giống như chim sợ cành cong, nhát gan đến đáng thương. Ngay cả đi vệ sinh cũng phải có Sầm Sênh  đi cùng, làm gì có gan đi thang máy một mình.

Anh không cần suy nghĩ cũng biết thứ ngoài cửa không thể là Hà Tuấn Nghiệp.

Cảnh sát Vương ở đầu dây bên kia cũng nghe thấy tiếng gõ cửa: "Nhà anh có khách à?"

Cất đạo cụ vào túi đồ của thiết bị mô phỏng Thánh Phụ, Sầm Sênh  đeo tai nghe Bluetooth vào: "Không, tôi không ở nhà, đang ở khách sạn gần chùa Ứng Nam. Không biết ai đang gõ cửa, có lẽ là nhân viên khách sạn."

"Vết thương của anh còn chưa khỏi, không ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, còn chạy đến đó làm gì?"

"Cảm thấy vận may của mình không tốt, muốn đến đây cúng bái Bồ Tát."

Sầm Sênh  cất điện thoại đi, cầm "Thế giới ấm áp" đi đến cạnh cửa.

"Đúng rồi, anh Vương, tôi nghe tài xế taxi nói, có người nhìn thấy Vương Văn Long đi vào tiểu khu Ân Hà."

"Vương Văn Long... ý anh là tên ăn thịt người ở Đông Bắc kia sao? Đúng là có người dân báo cáo, chúng em cũng đã cử người đi điều tra."

Cảnh sát Vương dừng lại một chút, thở dài một hơi: "Bốn cảnh sát đi điều tra nửa năm sau đều chết một cách bí ẩn. Sau đó, lại có vài cảnh sát vào trong điều tra. Tuy bọn họ không xảy ra chuyện gì, bình an vô sự sống đến hiện tại. Nhưng có một người đã phát điên, cứ lẩm bẩm nói nhảm."

"Không biết tại sao anh ta lại bị lạc đội hình, tách khỏi đồng đội một khoảng thời gian. Không lâu lắm, cũng chỉ khoảng mười mấy phút. Sau khi trở về, tinh thần xuất hiện vấn đề, giống như phải chịu k*ch th*ch gì đó."

Anh ta bắt chước ngữ khí của viên cảnh sát kia: "Cửa! Cửa mọc ra rồi! Đây đã là cơn ác mộng thứ tư, không thể trốn thoát! Tôi không muốn ở lại thế giới này, cầu xin các người hãy giết tôi đi. Thả tôi về đi, tôi không phải nhân vật chính!"

Sầm Sênh  nghe mà không hiểu ra sao: "Lộn xộn quá, tôi không hiểu."

"Chúng em cũng không hiểu, cảnh sát kia hiện tại vẫn đang được điều trị trong bệnh viện tâm thần. Hai lần điều tra tiểu khu Ân Hà, hai lần đều xảy ra chuyện. Cũng từ đó trở đi, chúng em bắt đầu hợp tác với chùa Ứng Nam. Mỗi khi phải đến một số nơi kỳ quái, chúng em đều đi cùng mấy vị hòa thượng."

Sầm Sênh  nhíu mày lại, lúc trước anh điều tra tiểu khu Ân Hà, cũng không tra được những thông tin này.

Không chỉ là tin tức nội bộ của Cục Cảnh sát, ngay cả những câu chuyện phiếm mà tài xế taxi gặp người là kể, cũng là lần đầu tiên anh được nghe.

Điều này không hợp lý.

Chẳng lẽ mạng lưới tình báo mà anh và Dung Dã dày công gây dựng nhiều năm nay đã xảy ra vấn đề?

Tiếng gõ cửa dồn dập cắt ngang suy nghĩ của Sầm Sênh .

Anh quá lâu không chịu mở cửa, thứ bên ngoài sốt ruột: "Anh Sênh! Anh Sênh mau mở cửa! Tiểu Khiết không thấy đâu, tôi không liên lạc được, hình như cô ấy xảy ra chuyện rồi!"

Cảnh sát Vương nghe thấy động tĩnh, cho rằng bên anh có việc gấp, vội vàng dặn dò vài câu rồi cúp điện thoại.

Sầm Sênh  gửi tin nhắn đến điện thoại cá nhân của anh ta, nhờ anh ta điều tra thông tin về Bạch Xảo, tượng Đồng Minh Thánh Hậu và các tin tức liên quan đến Đổi Vận.

Anh không dám nhắc đến Bạch Ngọc Kinh.

Dung Dã thua trong tay tổ chức kia, tiểu khu Ân Hà dường như cũng có quan hệ chặt chẽ với Bạch Ngọc Kinh.

Sầm Sênh  sợ cảnh sát Vương còn chưa điều tra ra Bạch Ngọc Kinh đã mất mạng.

Cất điện thoại đi, Sầm Sênh  xoa xoa mi tâm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!