[ Giấy chứng nhận ra ngoài do chủ nhà cấp, có thể cho phép mọi người tạm thời rời khỏi tiểu khu Ân Hà, có được tự do ngắn hạn. Nếu chứng nhận bị mất hoặc không trở lại tiểu khu trong thời gian quy định, có thể sẽ phát sinh những chuyện tồi tệ. ]
Nghe được âm thanh nhắc nhở trong đầu, Sầm Sênh nhìn người đàn ông trung niên đối diện: "Anh, tối nay tôi và Tiêu Khiết Khiết sẽ thu dọn hành lý đi ra ngoài nhé?"
Sau khi xác nhận anh không nhìn thấy Dung Dã, chủ nhà họ Vân tập trung toàn bộ sự chú ý vào vách tường, nghe Sầm Sênh nói, chỉ tùy ý gật đầu.
"Đừng để người khác biết các cậu có được chứng nhận ra vào, sẽ có cư dân đoạt lấy. Chú ý ngày tháng trên đó, đừng về muộn."
"Được, cảm ơn anh, làm phiền anh rồi. Chờ phòng sửa sang xong, tôi mời anh một bữa cơm."
Trong giọng nói của Sầm Sênh lộ ra vẻ sợ hãi và nịnh nọt.
Ánh mắt chủ nhà họ Vân khẽ động, hắn ta quay đầu, mỉa mai nhìn về phía đỉnh đầu Sầm Sênh, như đang cười nhạo Dung Dã thật đáng thương.
Bàn tay giấu trong túi dùng sức nắm chặt, Sầm Sênh không ở lâu. Khách sáo vài câu, xách theo vali còn chưa kịp mở ra, rời khỏi phòng 404.
Anh sợ nếu ở lại quá lâu sẽ không che giấu được sát ý, để chủ nhà nhìn ra sơ hở.
Mở thiết bị mô phỏng Thánh Phụ ra, thấy một quả cầu lửa bốc lên từ đầu nam quỷ trong bức vẽ chibi, trong khung thoại không ngừng xuất hiện các loại tiếng kêu quái dị.
Kể từ khi chủ nhà xuất hiện, hắn đã vào nguy cơ mất khống chế. Nếu không phải có Sầm Sênh ở bên cạnh, hắn đã sớm mất đi lý trí.
Nhìn Dung Dã người đầy máu, trong lòng Sầm Sênh cảm thấy khó chịu không nói nên lời.
Trong tay chủ nhà có lượng lớn quỷ con, còn có thể sử dụng quái vật Đổi Vận. Anh không phải là đối thủ của chủ nhà, không biết còn phải bao lâu, mới có thể trả thù cho Dung Dã.
Thừa dịp không ai chú ý đến mình, Sầm Sênh ngồi trên cầu thang, mệt mỏi che mặt lại.
Hiện tại Tiêu Khiết Khiết và Hà Tuấn Nghiệp rất ỷ lại vào anh, trạng thái của Dung Dã lại rất tệ. Anh phải tỏ ra bình tĩnh trầm ổn mới có thể làm bọn họ an tâm.
Sầm Sênh chỉ là có chút mệt mỏi, nhưng Dung Dã lại tưởng lầm anh bụm mặt là đang khóc thầm.
Một đôi tay lạnh băng nhẹ nhàng nâng gương mặt Sầm Sênh : [ Tiểu Sênh, em đang khóc à? ]
[ Bởi vì không thể giúp anh trả thù, nên trong lòng không thoải mái sao? Đừng tự trách mình, anh biết chủ nhà khó đối phó. Những gì em vừa làm đã rất tốt rồi, đừng khổ sở được không? ]
Khung thoại bên dưới, biểu hiện ra tất cả tiếng lòng của Dung Dã. Sầm Sênh nhìn thấy rõ sự đấu tranh nội tâm của hắn.
Dung Dã nghĩ, nếu trước đó không nói với Sầm Sênh người hại chết hắn là chủ nhà, vậy thì áp lực của Sầm Sênh có thể giảm bớt một chút hay không.
Hắn muốn giả vờ thoải mái, khuyên Sầm Sênh buông bỏ hận thù, nhưng hắn không cam lòng.
Có lẽ là vì quá đau lòng Sầm Sênh, không muốn người mình yêu mạo hiểm.
Dung Dã trầm mặc hồi lâu: [ Anh cũng không hận hắn ta đến thế, kỳ thật biến thành quỷ cũng tốt, em xem, bây giờ chúng ta có thể vĩnh viễn ở bên nhau. ]
[ Đừng khổ sở, Tiểu Sênh, đừng khóc. ]
Khi gọi điện cho chủ nhà, Sầm Sênh đã đoán trước có khả năng mình không phải là đối thủ của hắn ta.
Lúc đầu anh chỉ hơi thất vọng, lại được Dung Dã vết thương chồng chất an ủi một lúc, hốc mắt Sầm Sênh đau xót, nước mắt không ngăn được mà rơi xuống.
Tính cách Dung Dã kiêu ngạo cường thế, còn rất độc miệng. Khi còn sống cũng không bao giờ an ủi người khác, mà chỉ biết điên cuồng mua quà cho Sầm Sênh. Mua hoa, mua xe mua máy chơi game, mua đến khi anh vui vẻ mới thôi.
Hiện tại Dung Dã biến thành quỷ, thực lực vẫn còn nhỏ yếu, là một tiểu quỷ bệnh cần phải nghỉ ngơi thường xuyên.
Hắn hai bàn tay trắng, không biết nên làm thế nào để người yêu vui vẻ. Chỉ có thể thời thời khắc khắc chú ý đến tình trạng của anh, nỗ lực lại vụng về an ủi anh.
Làm bạn, là điều duy nhất hắn có thể làm cho Sầm Sênh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!