Chương 24: Hà Tuấn Nghiệp

Tiêu Khiết Khiết vừa mới nói ở tiểu khu không được ký tên thật của mình, ông Lưu đã cầm sổ đăng ký ngồi ở cửa lừa gạt ký tên.

Phàm là người có chỉ số thông minh bình thường, trong lòng đều sẽ sinh nghi.

Hà Tuấn Nghiệp cũng giống vậy. Chẳng qua đối tượng anh ta nghi ngờ không chỉ có ông Lưu, còn có Sầm Sênh và Tiêu Khiết Khiết dẫn anh ta tới tiểu khu này.

Hà Tuấn Nghiệp có chút do dự.

Vận may hôm nay có phải hơi tốt quá không?

Không ai có thể thấy được thứ đang đuổi giết anh ta, cảnh sát bị liên lụy đến vỡ đầu chảy máu, đều cảm thấy anh ta bị thần xui xẻo ám vào người.

Mấy người phụ nữ đều nói với Sầm Sênh về chuyện Đậu Lỵ chết ở cửa Cục Cảnh sát. Ở gần anh ta có thể sẽ bỏ mạng.

Cho dù như vậy Sầm Sênh bị băng bó đầy người vẫn sẵn lòng chìa tay cứu giúp anh ta.

Bọn họ không thân cũng chẳng quen, vì sao anh phải mạo hiểm tính mạng để giúp anh ta chứ?

Hà Tuấn Nghiệp nhịn không được nhìn về phía Sầm Sênh.

Người đàn ông dáng dấp rất xinh đẹp, đường nét khuôn mặt hài hòa, ngũ quan dịu dàng. Đôi mắt ẩn sau cặp kính gọng vàng luôn mang theo ý cười nhàn nhạt. Khóe miệng cong lên tự nhiên, một khuôn mặt trời sinh đã dịu dàng, rất khó khiến người khác phải cảnh giác.

Nhìn không giống người xấu.

Nghĩ đến ánh mắt của mấy người phụ nữ và thái độ của cảnh sát, Hà Tuấn Nghiệp yên tâm.

Hơn nữa anh ta vừa nghe trộm được cuộc trò chuyện của hai người, Sầm Sênh cũng là lần đầu tiên biết việc không thể ký tên ở trong tiểu khu.

Sầm Sênh hẳn là người tốt.

Mỗi một quy tắc Tiêu Khiết Khiết nói, Hà Tuấn Nghiệp đều không hiểu, anh ta nghi ngờ cô có vấn đề.

Nghĩ đến những vụ án mất tích liên tục ở thành phố công nghiệp cũ, Hà Tuấn Nghiệp âm thầm đề cao cảnh giác.

Sầm Sênh và Tiêu Khiết Khiết chỉ là bạn cùng phòng, Sầm Sênh là người tốt, nhưng Tiêu Khiết Khiết thì chưa chắc.

Tiêu Khiết Khiết không cho anh ta ký tên rồi lưu lại tên thật của mình trên sổ, có khả năng không muốn để cho người khác biết anh ta đã từng vào tiểu khu Ân Hà.

Đúng rồi, trước khi anh ta rời khỏi Cục Cảnh sát, có nghe cảnh sát thảo luận tiểu khu Ân Hà, nói nơi này rất tà môn.

Tiêu Khiết Khiết có liên quan đến vụ án cư dân mất tích không? Sầm Sênh bị cô ta lừa gạt, cô ta muốn một lần g**t ch*t hai người bọn họ?

Hà Tuấn Nghiệp quay đầu nhìn về phía Tiêu Khiết Khiết.

Cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao hoạt bát, không tính là mỹ nữ nhưng diện mạo cũng thanh tú sạch sẽ. Bộ dáng không giống người xấu, nhưng ánh mắt nhìn anh ta luôn rất kỳ lạ.

Bị quái vật vô hình đuổi giết trong thời gian quá dài, thần kinh Hà Tuấn Nghiệp hiện tại rất mẫn cảm, nhìn cái gì cũng nghi thần nghi quỷ.

Thời gian anh ta suy nghĩ quá dài, ba người còn lại đều hơi mất kiên nhẫn.

Ông Lưu lên tiếng trước: "Chàng trai trẻ, đăng ký mới có thể vào tiểu khu, ký có một chữ thì cậu còn do dự cái gì?"

Trong lòng Hà Tuấn Nghiệp không chắc chắn: "Phải ký sao? Tôi đổi ý rồi, tôi vào lấy vài thứ rồi đi, không ở nơi này qua đêm."

"Tôi mặc kệ cậu có qua đêm hay không, người ngoài chỉ cần vào tiểu khu thì phải ký tên vào sổ đăng ký!"

Ông Lưu ném sổ đăng ký lên bàn: "Tôi biết thanh niên trẻ các cậu không muốn tuân theo quy củ, nhưng người ngoài đăng ký ra vào cũng là vì muốn tốt cho mọi người thôi."

"Các cậu không thấy tin tức hai ngày trước sao? Thành phố chúng ta có vụ án giết cả nhà, một nhà năm người đều bị mổ bụng, ruột và dạ dày trộn chung một chỗ, cư dân vây xem còn sợ hãi đến ói cả ra."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!