Sầm Sênh hỏi Dung Dã có thấy thứ công kích Hà Tuấn Nghiệp không.
Ánh mắt Dung Dã lóe lên, chớp mắt một cái, rõ ràng là không nhìn thấy gì, nhưng lại không muốn thừa nhận mình không thể ở trước mặt vợ.
Quái vật đuổi giết Hà Tuấn Nghiệp, người và quỷ đều không nhìn thấy, nhưng Sầm Sênh xác thực đã nghe thấy tiếng đập vỡ cửa kính.
Nó sẽ phát ra động tĩnh, vậy thì dễ rồi.
Quái vật Đổi Vận ban đêm không thể nhìn thấy rõ đồ vật, nhưng thính giác lại cực kỳ nhạy bén, ngay cả tiếng vang nhỏ do mặt dây chuyền nhỏ bị vỡ cũng có thể nghe thấy được.
Quái vật vô hình kia, quả thực là món điểm tâm nhỏ đặc biệt chuẩn bị cho Đổi Vận.
Dung Dã đoán được suy nghĩ của Sầm Sênh:[ Em định tiếp tục lợi dụng Đổi Vận? ]
Thấy anh gật đầu, đỉnh đầu Dung Dã toát ra một dấu chấm than:[ Sau khi ăn nữ quỷ nhập hồn và quỷ con, sức mạnh của anh đã tăng lên rất nhiều. Chứng tỏ cắn nuốt những ác quỷ khác có thể làm ma quỷ trở nên mạnh mẽ hơn. ]
[ Tối hôm qua em quăng Vương Văn Long và nữ quỷ trong tủ cho nó, có thể nói là vì tự vệ. Bây giờ người bị quái vật ẩn thân quấn lấy không phải em, là Hà Tuấn Nghiệp. Lúc này em không bị nguy hiểm đến tính mạng, không cần phải đưa điểm kinh nghiệm cho Đổi Vận. ]
Từ khi Sầm Sênh nói có cách giải quyết phiền toái trên người anh ta, Hà Tuấn Nghiệp lập tức ôm lấy chân anh. Mặc cho cảnh sát xung quanh khuyên bảo lôi kéo như thế nào, anh ta đều chết cũng không chịu buông tay.
Sầm Sênh nhất thời không thoát được, chỉ có thể dùng ghi chú trong điện thoại trao đổi với Dung Dã.
[ Đúng lúc em có biện pháp cứu Hà Tuấn Nghiệp, cũng không thể nhìn anh ta bị tra tấn đến chết được. Tuy rằng thời gian em ở chung với Đậu Lỵ rất ngắn, không tính là bạn bè. Nhưng tối hôm qua khi em bị Đổi Vận bắt được, là cô ấy và Quý Manh đã đi cứu em, em nhớ rất rõ ý tốt của cô ấy. ]
Nhìn đầu cảnh sát Vương đầy máu, sắc mặt Sầm Sênh lạnh xuống:[ Đậu Lỵ vô tội, cô ấy chỉ đứng ở cửa nhìn thêm một cái mà đã mất mạng. Thứ đó đã g**t ch*t Đậu Lỵ, làm cảnh sát bị thương, vừa rồi còn muốn giết em, sau này chắc chắn còn sẽ làm thương tổn nhiều người vô tội hơn. ]
[ Hòa thượng, cảnh sát, ma quỷ, tất cả đều không nhìn thấy nó. Trước mắt xem ra, chỉ có Đổi Vận mới có thể đối phó với nó. ]
Dung Dã trầm mặc trong phút chốc, cũng không nghĩ ra cách nào tốt hơn.
[ Anh sợ nếu Đổi Vận còn ăn thêm quái vật như vậy, cuối cùng đến một ngày nó sẽ lớn mạnh đến mức đủ để thoát khỏi hạn chế của tiểu khu Ân Hà. Hiện tại anh quá suy yếu, nếu nó phá vỡ được cửa chống trộm, anh không có năng lực bảo vệ em. ]
[ Yên tâm đi anh, em có thể gánh vác loại mạo hiểm này. ]
Dung Dã dùng ngón tay búng nhẹ trán Sầm Sênh:[ Chỉ biết thể hiện. ]
Tính tình vợ hắn quá mức dịu dàng lương thiện, người nào cũng muốn cứu, chuyện gì cũng muốn quản, luôn làm cho mình rơi vào nguy hiểm.
Rơi vào... nguy hiểm...
Dung Dã khẽ vuốt trán, trong đầu chợt hiện ra một hình ảnh.
Sầm Sênh nằm trong lòng hắn, hai mắt trống rỗng, trên người đầy máu.
Dung Dã trong hình ảnh đó, vừa không lấy điện thoại gọi xe cứu thương, cũng không tiếp tục cấp cứu. Hắn cứ ngồi ngây ngốc dưới đất như vậy, như bị người ta rút cạn toàn bộ sức lực, ngay cả khóc cũng không phát ra âm thanh.
Trước ngực Sầm Sênh bị thủng một lỗ lớn, trái tim bị người ta mạnh mẽ túm ra, bị vũ khí sắc bén đâm thành một bãi thịt nát.
Anh đã chết, không còn khả năng cứu sống.
Dung Dã bị hình ảnh này k*ch th*ch đến ngạt thở. Tơ máu dày đặc trên người hắn càng lúc càng trở nên đỏ tươi.
Đây là ký ức bị hắn quên đi?
Hay sự tình sẽ xảy ra trong tương lai?
Có người nguyền rủa Dung Dã, hắn cố gắng hồi tưởng thật lâu, nhưng không nhớ ra được cái gì.
Sầm Sênh đang trấn an Hà Tuấn Nghiệp, đột nhiên cảm giác sau lưng chợt lạnh. Dung Dã lặng lẽ xuất hiện, gắt gao ôm chặt anh vào trong lòng ngực.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!