Biến cố bất ngờ ập tới, ngoại trừ Sầm Sênh, những người khác đều không kịp phản ứng. Mãi tới khi nữ quỷ có mái tóc dài rối tung, khuôn mặt đầy máu bò ra từ tủ quần áo, các cô mới hét toáng lên.
Quái vật Đổi Vận vẫn chưa đi, thần kinh của nó bị tiếng thét của người sống k*ch th*ch, cách một cánh cửa còn nghe được tiếng nuốt nước miếng ừng ực của nó.
Nữ quỷ trong tủ đứng hình, quay đầu sợ hãi nhìn qua. Sau khi xác định quái vật Đổi Vận không phá được cửa chống trộm, cô ta mới tiếp tục bò ra ngoài.
Đậu Lỵ hoảng loạn hỏi: "Thám tử Sầm, con quỷ anh nuôi có đánh thắng được cô ta không?"
"Không thể, bây giờ anh ấy rất suy yếu."
Dung Dã không phải là đối thủ của nữ quỷ trong tủ, tượng Thánh Hậu chỉ có thể áp chế ác quỷ ở khoảng cách gần. Đây là lần đầu tiên Sầm Sênh gặp quỷ, trong tay không có đạo cụ đuổi quỷ nào, xem ra chỉ có thể mạo hiểm một lần.
Sầm Sênh suy tư, kêu mọi người về phòng ngủ.
Phòng khách không quá lớn, chạy mấy bước là tới phòng ngủ, không cần phải chơi đuổi bắt với nữ quỷ.
Cả đám vừa chạy vào phòng ngủ, nữ quỷ đã đuổi sát theo phía sau.
Sầm Sênh ôm Tiêu Khiết Khiết đang hôn mê nên tốc độ bị chậm lại. Một bàn tay lạnh lẽo đè chặt vai anh lại, móng tay nhọn hoắc bấm sâu vào da thịt anh.
Sầm Sênh kêu lên một tiếng, Dung Dã nghe được động tĩnh đột nhiên tỉnh lại, hắn cào vào tay nữ quỷ một cái.
Nữ quỷ bị đau rụt tay lại, Đậu Lỵ đang canh giữ ở cạnh cửa lập tức đóng cửa phòng, cô gái đeo kính chồm người lên trước khóa trái cửa lại.
Sầm Sênh bỏ Tiêu Khiết Khiết đang ngất xỉu xuống, mấy người hợp sức đẩy bàn đọc sách và tủ đầu giường đến chặn cửa lại.
Lại để con mồi chạy thoát ngay trước mặt lần nữa, nữ quỷ cực kì tức giận, tiếng thét của cô ta càng thêm thê lương chói tai.
Quý Manh thở hồng hộc hỏi: "Cửa này có thể cản được nữ quỷ sao?"
Sầm Sênh không trả lời, chỉ cười gượng với cô.
"Quần áo người chết lúc trước chúng ta chuẩn bị, mau mang chúng tới đây, mọi người tranh thủ thời gian mặc vào đi." Cô gái đeo kính vừa nói vừa run rẩy mặc đồ vào.
Đậu Lỵ ôm chặt tượng thần: "Cách giả làm người chết này là Khiết Khiết nghĩ ra. Khi đó cô ấy đã bị quỷ nhập, cách cô ấy nói còn có thể tin sao?"
Sầm Sênh hơi suy tư: "Có thể tin, lúc trước tôi giả vờ hợp tác với Vương Văn Long, hắn ta cũng nói có thể đóng giả người chết."
Cô gái đeo kính không biết nghĩ gì mà khuôn mặt trở nên tái nhợt: "Thám tử Sầm, tôi đã nhìn thấy bộ dáng của nữ quỷ đó, cô ta là một con quỷ đang mang thai."
Cô gái đeo kính run rẩy chỉ tay về phía cửa: "Nếu cô ta có thai, chắc chắn trong bụng cô ta có em bé, lẽ nào con của cô ta cũng biến thành quỷ? Lát nữa chúng ta, sẽ phải đối mặt với hai con quỷ một lớn một nhỏ cùng một lúc!"
Đầu tiên là gặp Vương Văn Long và quái vật Đổi Vận, sau đó là gặp nữ quỷ nhập hồn, bây giờ vừa mới mở cửa tủ đã được tặng một món quà bất ngờ, nhảy ra thêm hai con quỷ mua một tặng một.
Tối nay quá k*ch th*ch rồi, mấy cô gái đều rưng rưng nước mắt.
Đậu Lỵ tuyệt vọng, nức nở nghẹn ngào: "Nếu không phải vì tôi muốn giữ mạng mà đi hiến tế người sống, cũng sẽ không bị nữ quỷ lừa tới tiểu khu Ân Hà, sẽ không bị nhốt ở đây! Bị quỷ dí chạy khắp nơi! Đây là báo ứng sao? Bây giờ tôi thề từ nay về sau sẽ hành thiện tích đức, còn kịp không?"
"Người các cô muốn hiến tế còn chưa chết đâu, tôi chưa bao giờ oán hận các cô thì báo ứng ở đâu ra."
Sầm Sênh sờ sờ túi quần, móc ra mấy viên kẹo sữa bò: "Đừng sợ, có tôi ở đây. Cho cô, ngậm một viên để bình tĩnh lại đi."
Đậu Lỵ ngậm kẹo, cúi đầu không dám nhìn anh.
Cửa phòng ngủ không ngừng chấn động, chỉ trong hai ba phút ngắn ngủi, khóa cửa đã bị đâm hư. Cô gái đeo kính bị dọa sinh ra phản ứng sinh lý, ngồi xổm trên mặt đất nôn khan không ngừng.
Sầm Sênh xem như đã nhìn ra.
Nữ quỷ có năng lực trực tiếp đập nát cửa, nhưng cô ta cố ý không dùng toàn lực, vẫn luôn gào thét cào cửa, giống như mèo vờn chuột cố ý trêu đùa con mồi đang ở đường cùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!