Chương 179: Ngoại truyện 2: Câu chuyện của trợ thủ nhỏ Tiểu Âm (2)

Ba ngày sau, người phụ nữ tìm thấy "Lâm Quân Dương" mất tích trong một tòa nhà bỏ hoang. Phía sau đầu cậu bé robot bị phá vỡ thành một lỗ lớn, thân thể hư hại nhiều chỗ.

Số 0 sở dĩ đặc biệt, bị coi thành món sưu tầm có giá trên trời, là bởi vì người chế tạo đã lắp trong đầu nó một "hạch".

"Hạch" đã từng là niềm tự hào của Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh, bọn họ gọi đây là bước đầu tiên để nhân loại dùng khoa học mở ra cánh cửa của Chúa sáng thế.

Trong kế hoạch của bọn họ, "hạch" có thể vượt qua không gian thời gian, biến văn bản thành hiện thực, thậm chí có thể sáng tạo ra một giống loài hoàn toàn mới.

Nghe rất hư ảo, rất không đáng tin, nhưng quốc gia rất coi trọng, vì thế rót vào một khoản tiền khổng lồ.

Không biết giữa chừng đã xảy ra chuyện gì, nghiên cứu về "hạch" không có tiếp tục.

Một phần "hạch" bị tiêu hủy, một phần bị giấu đi. Chỉ có bán thành phẩm "hạch" trong cơ thể số 0 là bị tuồn ra ngoài.

Khi còn là binh lính cơ giáp, người phụ nữ từng nghe nói qua một số tin đồn. Sự xuất hiện của "hạch" dường như có liên quan đến khe nứt của thế giới.

Mặc kệ sự thật phía sau như thế nào, tóm lại hiện tại "hạch" đã bị trộm. Số 0 từ một robot đặc biệt có tình cảm giống như con người, biến thành món hàng nhà máy bình thường.

Người chồng đang ở bên ngoài sửa chữa "anh trai" nhận được điện thoại của vợ, sầu đến mức thở dài: "Có khi nào là thế lực bên ngoài làm hay không?"

"Trước mắt tất cả mọi người đều cho rằng số 0 đang là vật sưu tầm ở trong tay ông Lưu. Lấy robot báo đáp ân cứu mạng là quyết định nhất thời của ông Lưu, ngay cả quản gia và gia đình ông ấy cũng không biết. Mấy ngày nay số 0 vẫn luôn được giấu ở trong nhà, chưa từng ra ngoài, thế lực bên ngoài sao có thể tìm được nhà chúng ta."

"Cũng không thể là trộm bình thường, bọn họ không có bản lĩnh làm em hôn mê, vậy là Khoa học kỹ thuật Vĩnh Sinh làm?"

Người phụ nữ hừ lạnh một tiếng: "Bọn họ muốn cái gì còn cần phải trộm sao? Trực tiếp đến đoạt là được, chúng ta cũng không thể phản kháng nổi. Điểm tương đối thú vị là, bộ dụng cụ sửa chữa anh để ở nhà, từng bị người mở ra."

Người đàn ông trầm mặc một lúc lâu, bỗng nhiên hít sâu một hơi: "Chẳng lẽ..."

"Ừm, em cũng nghĩ giống anh."

Người phụ nữ ngồi trên sofa đùa nghịch điều khiển từ xa, nhìn chằm chằm robot quản gia đang đi tới đi lui.

"Ngốc Ngốc gần đây xác thật rất thông minh, đưa ra trạm thu hồi, giá cả có thể tăng gấp mười lần."

Giọng cô hạ ép tới rất thấp, robot quản gia đang tưới hoa, động tác lại cứng đờ trong chớp mắt.

Nó giống như choáng váng, bắt đầu nhìn chằm chằm một chậu hoa mà liều mạng tưới.

Người đàn ông trong điện thoại tò mò hỏi vì sao, thân thể hình người không phải càng tốt hơn sao.

Người phụ nữ ngoài miệng nói không biết, trong mắt lại tràn đầy áy náy.

Nếu đêm đó cô không vạch trần, không nói những lời đó, số 0 vừa mới thức tỉnh ý thức cũng sẽ không làm đến mức cực đoan như vậy.

Vừa rồi cô thử dò hỏi robot quản gia, thân thể của số 0 trống ra rồi, có muốn một thân thể hình người hay không. Robot suy nghĩ thật lâu, làm bộ không nghe hiểu.

Chuyện mấy ngày trước để lại bóng ma tâm lý quá lớn cho đứa nhỏ, hiện tại nó càng thích ở trong cơ thể của Ngốc Ngốc hơn.

So với Lâm Quân Dương, bộ dáng hiện tại của số 0 càng khiến cô dễ dàng chấp nhận hơn. Không phải con trai của cô, càng không phải vật thay thế của Lâm Quân Dương, mà là một thành viên trong gia đình.

Cúp điện thoại, người phụ nữ vẫy tay.

Robot quản gia lập tức kẽo kẹt chạy tới, trên màn hình là một gương mặt cười đáng yêu,[ OuO ].

Người phụ nữ vuốt đầu robot: "Ngay cả trợ thủ giọng nói trên điện thoại cũng đều có tên đàng hoàng, cứ luôn gọi con là Ngốc Ngốc cũng không tốt, con có muốn một cái tên mới không?"

OoO!

"Tiểu Ái, Hoa Hoa, Tiểu Bạch?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!