[ Phần thưởng nhiệm phụ: Bí mật của Tiêu Khiết Khiết. ]
[ Đồng nghiệp photoshop mặt tôi lên ảnh khiêu dâm, tôi đến tranh luận với gã, gã đe dọa sẽ gửi hình ảnh vào nhóm của công ty. Tôi nói đó là giả, gã nói mọi người không quan tâm thực hư ra sao, bọn họ chỉ thích hóng drama. ]
[ Chỉ cần tôi làm bạn gái gã thì gã sẽ xóa hình ảnh. Tôi không muốn gây phiền phức nên đồng ý. Một khi xóa được hình ảnh thì tôi sẽ chia tay. ]
Mặc dù đây là tự thuật của Tiêu Khiết Khiết, nhưng lời tự thuật lại nói bằng thanh âm điện tử lạnh băng máy móc như cũ, không nghe ra được chút tình cảm nào.
[ Gã nói muốn lên giường với tôi, tôi không đồng ý, gã lại bắt đầu đe dọa tôi. Lúc này tôi không khuất phục nữa mà báo cảnh sát. Cảnh sát giúp đỡ tôi rất tốt bụng, cô ấy giúp tôi giải quyết phiền phức, tên đồng nghiệp kia bị đuổi việc, tốt quá. ]
[ Vài tháng sau, tôi nhận được điện thoại của cha mẹ, bọn họ mắng tôi không ra cái gì. Khó khăn vất vả nuôi tôi khôn lớn vậy mà tôi lại ra ngoài làm gà. Vì trả thù tôi, tên đồng nghiệp đó phát tán hình ảnh của tôi khắp quê nhà. Trong làng có mấy người lớn tuổi, không hiểu photoshop ghép mặt là gì, nhưng bọn họ có miệng, có thể khiến cha mẹ tôi mất sạch mặt mũi thể diện. ]
[ Tôi bảo gã ra mặt đính chính, tôi khóc lớn như vậy mà gã vẫn cười, tôi hận gã. Gã nói cảnh sát tóm được gã, nhưng có chặn được miệng của người khác không? Cảnh sát nói thì người khác sẽ tin sao? Gã cứ cười mãi, ồn muốn chết! Tôi hận gã! Tôi đã làm sai cái gì, sao lại đối xử với tôi như vậy? Ồn ào quá, đừng có cười nữa, ồn muốn chết!!! ]
[ Tôi lấy dao phay chém đầu gã, một nhát, hai nhát, ba nhát... Đầu của gã vỡ ra như trái dưa hấu, chảy rất nhiều nước, thế giới rốt cuộc yên tĩnh lại. ]
Rõ ràng chỉ là giọng nói điện tử không chút tình cảm nào, nhưng Sầm Sênh nghe xong lại khó chịu trong ngực, anh không ngờ rằng Tiêu Khiết Khiết đã trải qua chuyện đau khổ như vậy.
Ép Tiêu Khiết Khiết vào đường cùng, không chỉ có gã đồng nghiệp kia.
Còn có những người không quan tâm đến sự thật, chỉ muốn nhiều chuyện. Người khác đau khổ hay không chịu nổi cỡ nào, đối với họ cũng chỉ là hạt dưa, là món mồi nhắm tốt nhất.
Vì lí do nghề nghiệp, Sầm Sênh bị người khác bôi nhọ rất nhiều. Nói anh quấy rối t*nh d*c, ** d*m, giả tạo vụ án, đồng tính luyến ái.
Ừm, cái cuối cùng không phải tin đồn, anh thật sự là gay.
Tính cách của Sầm Sênh và Dung Dã giống nhau, anh cũng tự cao ngạo mạn như vậy, chỉ là giỏi ngụy trang hơn Dung Dã.
Anh lười xem thường những người đó, lười để ý đến lời nói của bọn họ. Có cộng sự chuyên bao che khuyết điểm như Dung Dã, anh không cần nhọc lòng với bất cứ cái gì.
Anh không quan tâm, nhưng Tiêu Khiết Khiết thì có. Anh có người che chở, nhưng Tiêu Khiết Khiết thì không.
Sầm Sênh không đồng ý với cách làm của Tiêu Khiết Khiết, nhưng thấu hiểu được sự tuyệt vọng và bất lực của cô.
—
Sau khi mất khống chế mà giết người, Tiêu Khiết Khiết phanh thây đồng nghiệp nhét vào tủ lạnh, rửa sạch vết máu trong căn phòng thuê.
Đồng nghiệp mất tích, cảnh sát tìm đến cô. Tiêu Khiết Khiết lừa gạt được một lần, nhưng cảnh sát đã bắt đầu nghi ngờ cô.
Trong lúc cùng đường, vách tường nhà vệ sinh trong căn phòng thuê đột nhiên có thêm một cánh cửa.
Trong đầu có một giọng nói luôn thúc giục cô đẩy cửa. Tiêu Khiết Khiết mở cánh cửa kia ra, đằng sau cửa là một gian phòng ngủ khác.
Một người đàn ông tự xưng là chủ nhà nói với cô, kể từ hôm nay cô chính là cư dân mới ở phòng 404. Cô không cần lo việc bị cảnh sát bắt, cô an toàn rồi.
Sầm Sênh tưởng tượng như thế nào cũng không thể ngờ được, đây là cách Tiêu Khiết Khiết đến tiểu khu Ân Hà.
Nhưng cái này cũng giải thích được lí do tại sao Dung Dã lại đột nhiên mất tích.
Có thể hắn cũng giống như Tiêu Khiết Khiết, thấy một cánh cửa đột nhiên xuất hiện.
Dung Dã rất ngứa tay, cũng cực kỳ tò mò.
Không cần có yếu tố ngoại lực nào thúc đẩy, chính hắn sẽ chạy nước rút 100 mét lao đến mở cửa. Người khác mà tranh mở cửa với hắn, hắn còn có thể mắng chửi người ta.
Tưởng tượng đến hình ảnh đó một chút cũng đủ khiến Sầm Sênh cảm thấy đau đầu.
Chẳng trách Dung Dã không mang theo bất kỳ giấy tờ gì, lại có thể chạy từ thành phố khoa học kỹ thuật mới phía Nam đến khu công nghiệp cũ phía Bắc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!