"Tìm lợi tránh hại" triết lý này không phải để dùng bây giờ.
Hồ Khiên Dư nguy hiểm, tôi càng phải sáp lại gần.
Thói đời rõ châm chọc, tôi sợ hãi đến tim ngừng đập, lại phải cứng rắn chống cự không cho mình chạy trốn, thật sự mệt mỏi.
Tôi một chút lại một chút rút ngắn lại khoảng cách với hắn, cẩn thận, trong lòng càng khẩn trương, sắc mặt càng phải bình tĩnh.
Nhìn ánh mắt Hồ Khiên Dư, tôi không muốn bị hắn nhìn thấu tâm can. Cho đến khi khoảng cách đủ gần, tôi hôn lên môi hắn.
Nhẹ nhàng hôn, sau đó rời đi, quan sát phản ứng của hắn. Gương mặt hắn, trong nháy mắt, mất đi tất cả, không còn nụ cười chấm biếm, cũng không thấy khí thế bức người. Chỗ trống đó, không có một chút cảm xúc.
Tôi lại một lần nữa tiến đến, hôn môi hắn. Không giống lần đầu tiên nhẹ nhàng mà ngắn ngủi, là thử, là dụ dỗ.
Tôi đem tất cả những gì về kĩ xảo hôn môi mình đã nghe qua dùng đến, làm cho hắn vui, bắt hắn động lòng. Đầu lưỡi của tôi bắt đầu tìm tòi, liếm nhẹ đôi môi hắn đang hé mở. Tôi kiên nhẫn, một chút một chút làm tan ra khối băng trong bắt hắn.
Đôi mắt của tôi nhìn hắn, thấy nơi đó, dần dần hòa tan.
Đột nhiên, "roạt" một tiếng truyền đến bên tai. Hồ Khiên Dư kéo lấy tóc tôi lùi ra. Tôi không giữ được thăng bằng, đổ về phía sau, gáy đập vào cạnh bàn trà, gây tiếng động không nhỏ.
Tảng băng trong mắt hắn tan ra, không phải là mê đắm, mà là tức giận.
Hồ khiên Dư tiến lại gần, động tác nhanh không kịp cho tôi phản ứng, một tay đè lấy vai, một tay giữ chặt cằm tôi.
Hắn tức giận.
Trong ánh mắt là hai ngọn lửa lớn.
"Kĩ thuật tốt lắm!"
Hắn khen tôi, nghiến răng nghiến lợi khen.
Tôi khó hiểu, nhìn về phía hắn.
Tôi nghĩ hắn sẽ phản ứng, khiếp sợ, giật mình, khinh thường … Lại không nghĩ rằng hắn sẽ tức giận.
Tôi tự hỏi tiếp theo nên ứng phó thế nào, không thể hành động thiếu suy nghĩ.
Hồ Khiên Dự nhìn hai mắt tôi, lập tức thấp giọng một tiếng, trong giây lát tiến lại, chủ động hôn tôi.
Tôi phản ứng không kịp, đầu "rầm" một tiếng lại đụng vào bàn trà.
Tôi đau, mặt nhăn lại, bi phẫn nhìn hắn.
Hồ Khiên Dư thở dài một tiếng, một tay vươn ra phía sau nâng đầu của tôi.
Tôi còn không kịp cảm ơn hắn. Bởi giây tiếp theo, hắn lại một lần nữa hôn tôi, thô bạo hôn, mang theo mùi của máu.
Hoặc là nói, kia không phải là hôn, không ai dùng răng để hôn bao giờ.
Là cắn.
Hắn giống như con thú, cắn môi tôi, không chút nào thương tiếc. Cho đến khi máu chảy ra, hắn mới chịu nhả. Đầu lưỡi khẽ liếm, máu, cùng sợ hãi. Hắn như thu lấy nước bọt trong miệng tôi, càng tham lam rút hết một chút ý chí còn sót lại.
Tôi cảm thấy bên hông chợt lạnh.
Lúc này mới chú ý, áo sơmi của tôi, hàng cúc đã sớm bị cởi bỏ.
Tay Hồ Khiên Dư như nhóm lửa, đi đến bên hông, chuẩn bị cởi thắt lưng. Làn da nóng bỏng, đột nhiên có cảm giác lạnh lạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!