"Làm cách nào đi lên?" Hồ Khiên Dư từ sau lưng ôm lấy cô, cằm thuận thế đặt trên đầu vai, tay theo cánh tay đi xuống cầm lấy tay cô. Hắn cảm giác được tay cô nhúc nhích nhưng cái gì cũng không hỏi.
Hắn ngủ thẳng đến khi tỉnh lại, phát hiện bên người không có ai. Ở trong căn phòng tối nhìn quanh, phát hiện cô đang ở bên cửa sổ gọi điện thoại, giọng nói rất nhỏ, nội dung ngắn gọn.
"Gặp mặt đi."
"Thời gian địa điểm tự anh quyết định."
Bây giờ cô ngủ có thể tắt đèn chứng tỏ cô đã hồi phục rất tốt. Hắn không đoán sai, cô gái này có một trái tim rất cứng rắn.
Lâm Vi Linh tùy hắn ôm, tay hắn đặt trên bụng cô bắt đầu đi lên. Thời gian gần gũi của bọn họ trong lúc này rất ít, phải quý trọng – cô đã hiểu được điều đó, nhưng dường như người đàn ông này không hiểu được.
Hắn có bao nhiêu việc gạt cô cô không thể tưởng tượng được, nếu biết cô sợ mình lại phát điên mất.
Hít sâu một hơi, cô nói, "Ngày mai em muốn gặp Diêu Khiêm Mặc."
Có thể cảm giác được tay hắn đặt ở bụng cô cứng đờ, giọng nói hắn từ đỉnh đầu cô phát ra lại như không có gì, "Vậy sao?"
Hỏi qua loa một câu, không tiếp tục.
Trước kia hắn không như vậy, khí thế bức người, Hồ Khiên Dư không để cho người khác đường sống đã đi đâu rồi? Hắn thay đổi làm cô âm thầm kinh hãi. Cô không thể tin được, cô sợ.
Nếu lại là một âm mưu, cô phải làm cách nào thừa nhận?
Người đàn ông này, yêu hắn, là bất hạnh. Nhưng làm sao bây giờ? Đã rơi vào, cô không thể tự kiềm chế. Hắn lấy mạng Thác Ni, cô cũng không hận, có lúc còn an ủi chính mình, Thác Ni cũng chưa chết, tội của người này không phải không thể xóa.
Cô hiểu được là mình tự lừa dối bản thân nhưng không còn cách nào. Cô làm như vậy, không chỉ bởi vì yêu hắn, mà còn và xuất phát từ bản năng tự bảo vệ mình.
Bản năng sợ bị thương tổn.
Cũng có lúc cô trở thành người yếu đuối! – Không phải châm chọc lắm sao?
Cô quay đầu nhìn hắn, hắn không chịu nổi ánh mắt cô, nhắm mắt hôn xuống. Cánh môi ôn hòa, không hề tham lam chiếm đoạt.
Hắn cũng sẽ có lúc dịu dàng, chỉ là phía trước chưa dành cho cô mà thôi
Hồ Khiên Dư đem cô kéo vào lòng: "Ngủ đi, muộn rồi."
Ôm nhau mà ngủ đã trở thành thói quen, nằm nghiêng, cơ thể hắn ở phía sau cô, đem cô dán trước ngực.
Không có dục vọng, hô hấp của cô cùng hắn rất điềm tĩnh, như hòa vào làm một.
Nhưng cô vẫn không thể cảm nhận được sự bình an hắn vẫn cố gắng làm cho cô thấy. "Khiên Dư?" Cô mơ hồ gọi hắn một tiếng, hắn cũng mơ hồ đáp lại.
"Em nghĩ muốn mở cuộc họp cổ đông."
Giọng nói hắn nghe vẫn không rõ ràng, rất huyễn hoặc, "Bên Hoàn Cầu hay là …"
"Hằng Thịnh."
Hắn trầm mặc, hồi lâu khôi phục lại giọng nói bình tĩnh: "Từ từ được không?"
Hắn muốn cô chờ.
Mọi dây thần kinh cô đều căng thẳng, tay không tự giác đặt lên ngực mình, tim cô vẫn đập nhanh liên hồi như vậy, nhất định hắn cảm nhận được.
Nhưng hắn lựa chọn làm như không thấy.
Nguyên nhân … cô vẫn như trước không dám nghĩ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!