Chương 4: (Vô Đề)

Tôi chọn một bộ âu phục Armani, muốn để lại ở người phỏng vấn một ấn tượng tốt.

Nhãn hiệu Armani này thực ra không thích hợp với phụ nữ. Nhưng phong cách đơn giản, đường cắt tinh tế, rất dễ dàng đem phần bén nhọn của người khác dấu đi. Tôi ở trước gương lên một lần nhìn lại mình.

Rất vừa lòng.

Trong ánh mắc sắc sảo chứa một phần khí phách, những đường cong nữ tính, mái tóc xoăn nhe tự nhiên lại quyến rũ, hài hòa.

Một người phụ nữ, tinh tế lại thông minh.

***********

"Lâm Tiểu Thư, lấy lý lịch của cô, hoàn toàn có thể đi tìm một công việc tốt ở phố Wall, tại sao cô lại lựa chọn về nước phát triển?"

Tôi nở nụ cười, nhìn người phỏng vấn trước mặt. Trẻ hơn nhiều so với tôi tưởng tượng.

Tôi nghĩ, có thể ngồi lên vị trí này của Hằng Thịnh, nhất định là một người từng trải qua rất nhiều phong ba bão táp. Nhưng trước mặt lại là một người thực trẻ tuổi, ánh mắt đầy vẻ cơ trí.

"Cơ trí" chỉ để dùng cho những vị tiền bối, dùng ở trên người anh ta, hình như có chút không thích hợp.

Càng là những vấn đề công thức hóa chẳng mới mẻ này lại càng là vấn đề khó trả lời. Không trả lời được, chứng tỏ mình không có đầu óc, trả lời được, lại tỏ ra mình quá cứng nhắc.

"Nếu tôi nói, tôi muốn ngồi lên vị trí cao nhất của Hằng Thịnh. Anh tin sao?"

Nghe tôi nói một chuyện đùa kiêu ngạo như vậy, trong cặp mắt kia xẹt qua một tia kinh ngạc. Khóe môi người này khẽ cong lên, rất nhanh, nhưng tôi vẫn kịp nhìn thấy.

Anh ta cười tôi không biết tự lượng sức mình.

Tôi không phủ nhận bản thân quả thật có chút không lượng sức. Nhưng tôi thích nhưng trò chơi trên thương trường không đoán thể trước kết cục. Tôi có dũng khí, cũng chẳng sợ thịt nát xương tan.

Đương nhiên việc này người khác không hiểu được. Tuy rằng anh ta rất khôn khéo, nhưng anh ta không phải là tôi

Không phải Lâm Vi Linh.

*****

Bỏ qua một đoạn nhạc đệm mở đầu nho nhỏ, toàn bộ quá trình phỏng vấn rất thuận lợi.

Lúc kết thúc, anh ta đứng lên, "Chúc mừng, Lâm tiểu thư."

Chúng tôi bắt tay.

Tôi cầm lấy lý lịch của mình rời đi, lại bị anh ta gọi, "Lâm tiểu thư không hỏi tên tôi?"

Giọng nói anh ta có vẻ vội vàng, hỏi cái gì? Tôi không rõ lắm.

"Lý Mục Thần tiên sinh, ngưỡng mộ đã lâu."

Tôi quay đầu lại, bất đắc dĩ cười.

Có người nào kiếm cơm ở thị trường tài chính này không biết Lý Mục Thần? Anh ta dường như ý thức được mình hỏi một vấn đề ngu xuẩn, mặt bỗng đỏ lên. Tôi chưa bao giờ gặp qua đàn ông đỏ mặt. Anh ta là người đầu tiên, có lẽ cũng là duy nhất. Mà vẻ mặt đó, đã làm ấn tượng về vẻ ngoài cáo già của anh ta trước đó với tôi, sụp đổ trong nháy mắt.

*****

Bộ phận tài vụ cho tôi riêng một văn phòng, không lớn, có thể nhìn thấy quang cảnh ngoài phố.

Nhìn tên mình được viết trên bảng đề ngoài cửa, tôi đột nhiên có cảm giác hoảng hốt. Đứng im lặng ở văn phòng, một lúc lâu, trong sâu thẳm lóe lên một tia khiếp sợ.

Bước vào Hằng Thịnh, tôi cũng sợ hãi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!