Chương 34: Ngoại truyện 2

Cô xách túi của mình, chạy ra ngoài.

Mồ hôi lạnh lấm tấm đầy trán, Vi Linh đến toilet rửa mặt.

Cô nhìn chính mình trong gương, ngẫm lại chuyện vừa làm, trong lòng sinh ra cảm tội lỗi nhưng rất nhanh bị xua đi.

Cô nói với chính mình, cô hận Hồ Hân.

Rửa mặt xong, Vi Linh khôi phục lại bình tĩnh, đang muốn đi ra ngoài, lúc này lại có người tiến vào.

Người đó không phải ai khác, chính là Hồ Khiên Dư.

Bồn rửa tay ở trong góc, Hồ Khiên Dư không biết Vi Linh ở đó, đi thẳng đến bồn tắm lớn, mở vòi hoa sen, vùi đầu vào nước lạnh.

Tiếng nước róc ránh truyền đến lỗ tai Vi Linh.

Cô miết mắt một cái liếc nhìn Hồ Khiên Dư, khẽ cắn môi, cố gắng không phát ra tiếng động, tiến đến cửa.

Trên đời có câu: Trời không chiều lòng người.

Khi Vi Linh tiến gần đến nơi, đột nhiên Hồ Khiên Dư quay đầu nhìn cô.

"Đứng lại." Vi Linh nghe thấy hai chữ này, không muốn làm theo, nhưng chân không chịu không chế, chột dạ đứng im tại chỗ.

Cô nghe thấy tiếng bước chân, càng ngày càng gần, cuối cùng dừng lại ở phía sau.

Ngực Hồ Khiên Dư dán ở lưng cô, cảm giác ẩm ướt truyền đến, rất lạnh, lạnh như băng.

Cơ thế Vi Linh run lên, môi hắn đã dán đến tai.

Cả người hắn lạnh, nhưng môi nóng như lửa: "Em làm?"

Vi Linh cảm thấy một sự mất cân đối mãnh liệt, cô nghe thấy chính mình trả lời: "Anh … đừng hiểu lầm."

Hồ Khiên Dư không trả lời cô. Hắn đang bận, bận vội vàng tiến đến cổ cô lưu luyến.

Vi Linh hồi phục lại tinh thần, muốn mở cửa đi ra ngoài, nhưng tay hắn duỗi ra, để trên cửa, vây lấy cô.

Hắn ở phía sau, thở dốc kịch liệt.

Quần áo của cô cũng bắt đầu ướt, một tay hắn đặt ở đầu vai cô, rất trầm. Vi Linh cảm giác được, nơi đó của hắn cứng rắn khẽ chạm vào mình.

Trong nháy mắt, đầu óc trở nên trống rỗng, ngay sau đó trước ngực truyền đến một trận đau đớn. Cách một lớp vải, tay hắn đang vuốt ve.

Hắn cởi của cô một cúc áo, bàn tay đi vào, nhẹ nhàng xoa làn da trắng mịn, hắn vừa lòng hừ một tiếng.

Một tiếng này làm Vi Linh bừng tỉnh.

Cô quay mạnh người lại, đấy bả vai hắn. Hắn kêu lên một tiếng, không giữ được trọng tâm, nghiêng sang một bên. Cô tìm được khe hở, chạy ra khỏi cửa.

Bước xuống được bậc cầu thang đầu tiên lại bị Hồ Khiên Dư vượt qua. Cô xảy chân, thiếu chút nữa ngã xuống, eo bị hắn giữ lấy, ngả ở tay vịn cùng hắn.

Hắn ôm lấy cô, miệng thì thào: "Đừng nhúc nhích … Đừng nhúc nhích …"

Vi Linh không dám động.

Hắn ở trên người cô cọ, Vi Linh bị hắn làm cho khổ sở, đẩy không ra, đá không đến, chỉ có thể đứng ở nơi đó mặc hắn ôm.

Cô không biết hắn muốn ôm đến khi nào, nhưng hắn cũng không làm gì khác người, liền mặc kệ hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!