Đó là một đêm mùa đông
Sinh viên năm thứ nhất trung học Đức Minh, trải qua một kì cố gắng học tập cuối cùng bước vào nghỉ, tổ chức liên hoan.
Địa điểm, ngay tại khách sản của bạn cùng học họ Hồ.
Lại nói, ngày đó Lâm Vi Linh cũng coi như là một đứa nhỏ hòa đồng, hoạt động tập thể tất nhiên sẽ tham gia. Mà cô quyết định tham gia có một nguyên nhân khác đó là: Bạn cùng học họ Hồ kia không tham gia.
Vi Linh không uống rượu, nhìn những đứa nhỏ choai choai xung quanh mình chè chén đủ loại, cô ngoan ngoãn ở một góc, không tham dự.
Có bạn học tốt đến mời, Vi Linh khéo léo đưa đẩy, ba câu hai điều lừa bạn học đó uống cạn ly rượu đưa cô, một giọt không sót, rồi lại ngoan ngoãn trở về uống rượu tiếp.
Mà cùng ngồi trong góc, còn có một cô gái.
Tiêu Tiêu, cô gái này – Vi Linh không quen, về cô ta, Vi Linh biết hai điều: Ba làm ở ngân hàng, mới đây Hằng Thịnh có một khoản vay cần ngân hàng thẩm định, đã cùng nhau ăn bữa tối, Hồ Hân còn dẫn theo Hồ Khiên Dư cùng cô, tất nhiên, trong bữa tối đó cũng có Tiêu Tiêu này.
Hồ Hân làm như vậy, chẳng qua cũng mượn cớ ba đứa nhỏ cùng học để xúc tiến công việc.
Tiêu Tiêu vẫn nghĩ Hồ Khiên Dư và cô là anh en, tò mò hỏi, nhưng Vi Linh cũng không giải thích.
Điều thứ hai: Cô gái này thích Hồ Khiên Dư. Nhưng là thích đơn phương, không dám nói.
Vi Linh không thích Hồ Khiên Dư, vì vậy coi những người thích Hồ Khiên Dư là không có mắt.
Cô gái "không có mắt" này cũng giống Vi Linh không thích uống rượu.
Những người còn lại uống rượu xong, cao hứng đòi chơi bài.
Có người cao giọng hét to: "Đã chơi phải chơi ăn tiền!"
Vi Linh nghe thấy hai mắt sáng lên, lập tức đi đến, nói một câu: "Tôi cũng muốn chơi."
Con gái, lại là con gái có vẻ ngoài xinh đẹp, một yêu cầu của Vi Linh làm cả đám trở nên sôi nổi, trưng cầu ý kiến người đẹp: "Chơi cái gì?"
"Xì dzách."(1)
Xì dzách là sở trường số 1 của Vi Linh.
Mới đây cô thích một mẫu di động mới ra, đang cần tiền. Lúc này xuống tay mạnh một chút, hạ thủ không lưu tình.
Nhà cái chia cho mỗi người hai quân bài. Vi Linh xem, may mắn không phải là Át, cũng không phải là 10, không có quân K, Vi Linh thắng được 1,5 điểm.
Tiếp tục tráo bài.
Lúc này, một người khác có tổng số điểm vượt quá 21.
Vi Linh thét chói tai: "Biss!"
Người này vô tội liếc nhìn Vi Linh, phẫn nộ ném bài, bị knockout.
Ngay lúc chiếc bàn đang vây đầy người, chơi xì dzách hết sức hưng phấn, có người kêu cô gái ngồi ở trong góc: "Tiêu Tiêu, Hồ Khiên Dư đến kìa!"
Tiêu Tiêu cười, ngẩng đầu nhìn xung quanh.
Quả nhiên người ngày khoan thai đến chậm.
Hồ Khiên Dư nhìn quanh một vòng, dường như không tìm được người cần tìm. Tiêu Tiêu hướng hắn ngoắc tay: "Nơi này! Nơi này còn trống!" Hồ Khiên Dư nghe thấy, nhìn sáng phía Tiêu Tiêu, dừng một chút dường như có chút thất vọng đi đến ngồi xuống.
Nhìn thấy chiếc túi trên sôfa mắt Hồ Khiên Dư sáng lên: "Túi ai vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!