Chương 32: (Vô Đề)

Tôi bị lôi lên cầu thang, giày cao gót hấp tấp từng bước, tôi lo Hồ Khiên Dư kéo dã man như vậy sẽ làm bị thương chính mình, nếu như vậy, hậu quả tôi không dám nghĩ.

Tôi bám lấy tay vịn, không chịu đi.

Hồ Khiên Dư rốt cuộc quay người lại. Hắn nhếch mi nhìn tôi, lại cúi đầu nhìn giầy tôi.

Đột nhiên thở dài.

Giây tiếp theo, hắn lộn trở lại, cúi đầu, một tay quàng qua vai tôi, một tay đỡ phía dưới, trong nháy mắt, tôi bị hắn cúi người ôm lấy.

"Thả tôi xuống dưới!"

"Cẩn thận, đừng lộn xộn." Hắn bước lên lầu, đầu cũng không cúi nói.

Rất nhanh, hắn ôm tôi vào phòng ngủ, là phòng của hắn.

Bị hắn buông xuống, tôi quay đầu nhìn chiếc giường trong phòng, hít sâu, giơ tay đánh.

Cổ tay bị hắn giữ lại, một cái tát không thành công.

Hắn bất đắc dĩ trừng mắt nhìn tôi.

Tôi nghĩ đến bản thân, nghĩ đến đứa con không thể sinh ra trong bụng, nhịn không được cười nhạo: "Hồ Khiên Dư, anh thiếu phụ nữ cũng không cần tìm tôi. Tôi sẽ không cùng anh lên giường một lần nào nữa."

Bỗng dưng hắn cười gằn một tiếng, nhìn tôi thương hại: "Đừng quá đề cao bản thân."

Những lời này, hắn nghiến răng nghiến lợi tuôn ra.

Sau đó, giọng nói trở nên bình tĩnh, nhìn tôi, đáy mắt không chút dao động: "Rất nhiều phụ nữ đợi lên giường của anh, không đến mức không phải em không thể."

Nghe vậy, tôi bật cười.

Đúng vậy, rất nhiều phụ nữ chờ đợi Hồ Khiên Dư, hắn sao phải không tôi không được?

Hắn có Lộ Tây, một người phụ nữ mù quáng sẵn sàng vì hắn mà trả giá. Cho dù không có Lộ Tây, còn có rất nhiều, rất nhiều không kể xiết.

Thấy tôi trầm mặc, Hồ Khiên Dư không nói nữa, xoay người đi vào thư phòng phía trong phòng ngủ.

Hắn rời đi, phòng ngủ chỉ còn một mình tôi, hốc mắt có chút ướt át, sợ là sẽ rơi lệ. Tôi ngẩng đầu lên, bức nó chảy vào trong.

*******

Sau khi trở lại, trong tay hắn mang một túi hồ sơ. Đi đến trước mặt, nhìn kĩ ánh mắt, không nói một lời đưa cho tôi.

Một lát sau, hắn mở miệng: "Anh nhận được cái này. Ngày hôm qua, từ Hongkong."

Tôi mở túi, lấy giấy tờ trong đó.

Tôi tưởng rằng hợp đồng làm ăn, trang giấy chậm rãi rút ra, tôi nhìn một dòng chữ trên đầu – Bệnh viện Hongkong, kết quả khám phụ khoa – Tôi bất động, trong nháy mắt đầu óc mông muội.

"Còn không?"

Hắn hỏi.

Tôi không trả lời.

Hắn chờ một lát, vẻ mặt dịu xuống, tiến sát vào ôm lấy tôi, tay di chuyển xuống bụng, lặp lại: "Nó … còn không?"

Ánh mắt hắn rơi xuống, chìm vào mắt tôi, dịu dàng như dòng nước …

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!