Chương 30: (Vô Đề)

Nếu như vậy thật … chuyện này, càng thú vị.

Nhưng nếu tất cả đều là tôi tự mình đa tình thì sao?

Suy nghĩ như vậy tôi không khỏi có chút do dự.

Ở bên ngoài đợi tôi là Lộ Tây.

Trước đó tôi đã báo cho Lộ Tây rằng hôm nay tôi trở về Singapore. Nhưng cô ấy tự mình đến đây đón tôi cũng không ngờ tới.

Lộ Tây nói ở tiệc sinh nhật Thác Ni sẽ chính thức thông báo tin tức đính hôn. Mấy ngày gần đây cô ấy đang không biết làm cách nào mời ba mẹ mình đồng thời tham dự mà phiền lòng. Còn tôi lại vướng bận chuyện của Hằng Thịnh cho nên chúng tôi gần đây rất ít khi gặp mặt.

Bây giờ tâm trạng tôi rất tốt, nhìn cô ấy từ xa liền vẫy tay cười đi đến. Lộ Tây cũng thấy tôi, liều mạng vẫy tay lại, cũng vừa vặn nhìn thấy Vương Thư Duy lúc này bước ra. Tôi thấy Lộ Tây ngẩn người, trong lòng than một tiếng nhanh chóng đi qua.

Vương Thư Duy ra đến bên ngoài, Lộ Tây vẫn quay lại nhìn chăm chú, đợi đến khi tôi chạy tới bên cạnh mới ngoái đầu, vẻ mặt tò mò nhìn tôi: "Là anh ta?"

Tôi lười không muốn giải thích, nhìn Vương thư Duy đã đi xa, lại quay lại nhìn Lộ Tây, chỉ nói: "Không phải!" Sau đó kéo Lộ Tây rời đi.

Lộ Tây mở cửa xe, nhanh chóng khởi động.

Điều hòa bật, trong xe rất ấm áp.

Tôi ngồi ở ghế phụ, vì tâm trạng tốt liền gọi điện cho Hồ Khiên Dư.

Hồ Khiên Dư lúc này còn trên máy bay, di động nhất định tắt máy, nhưng không sao. Tôi gọi đến, quả thực nghe được: "Số điện thoại quý khách đang gọi tạm thời ngắt máy, xin lưu lại lời nhắn sau tiếng bíp."

Tôi cũng không nhắn lại, cúp luôn điện. Không phải tôi muốn cùng Hồ Khiên Dư nói chuyện, chỉ cần để cho hắn biết tôi có gọi cho hắn thế là đủ.

Tôi cũng không biết bây giờ sắc mặt mình thế nào, nhưng lại giật mình khi thấy Lộ Tây thoáng qua gương chiếu hậu nhìn mình. Tôi bị cô ấy chăm chú nhìn như vậy, tuy có chút không thoải mái nhưng cũng không nói gì, cất di động, chống tay vào cửa sổ nhìn quang cảnh trên phố.

Cuối cùng Lộ Tây không đủ kiên nhẫn, kì lạ nói với tôi: "Vi Linh, đừng dọa mình."

Tôi không hiểu, ngạc nhiên hỏi: "Sao vậy?"

Cô ấy giảm tốc độ một chút, quay đầu nhìn tôi: "Vừa rồi người đó … Ở sân bay nhìn thấy, là Mike phải không?"

"......"

"Cậu cùng anh ta đi Hongkong?"

Tôi cắn môi, vẫn không nói gì.

"Vi Linh, cậu đừng quên, anh ta đã bán đứng cậu một lần rồi."

Giọng nói Lộ Tây giống như thở dài.

Tôi tiếp tục ngắm cảnh hai bên đường, thản nhiên trả lời một câu: "Mình không quên."

"Vậy cậu…"

Tôi đánh gẫy lời cô ấy: "Mình cùng anh ta bây giờ đều làm việc ở Hằng Thịnh. Cùng đi Hongkong cũng hoàn toàn là vì công việc."

"Không phải cậu vừa gọi điện thoại cho anh ta?!"

Tôi sửng sốt, một lát sau mới đáp lại: "Không phải gọi cho anh ta."

Lộ Tây cũng sửng sốt, ánh mắt nghi ngờ nhìn tôi, "Vậy gọi cho ai?"

Tôi suy nghĩ, vẫn quyết định không nói cho cô ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!