Tôi day day thái dương. Đây là bệnh cũ, mỗi lần nhớ đến những chuyện trước kia, nhớ đến ba, Hồ Hân cùng Hồ Khiên Dư, đầu tôi sẽ giống như bây giờ, âm ỉ đau. Cho nên nhiều năm như vậy qua đi, tôi cố gắng không cho mình chạm đến phần kí ức đó.
Nhưng sau này, mỗi khi nhớ lại, tôi chỉ có thể tự nhủ, đây là thói quen của mình không thể thay đổi được.
Bây giờ tôi đang ở trên cao hai vạn thước Anh(1), chuyến bay New York – Singapore.
Khoang hạng nhất không gian rộng rãi, tôi nghiêng mình, nằm xuống tiếp tục ngủ. Nhưng trằn trọc một hồi lâu, vẫn là không ngủ được.
Nữ tiếp viên thấy vậy, nhiệt tình đi đến hỏi: "Thưa cô, có cần tôi giúp gì không?"
Cô ta cười đẹp lắm, thứ tiếng Anh phát ra dịu dàng, tôi dường như ghen tị, hơi ác khẩu một chút, "Tôi muốn thuốc ngủ, có thể chứ?"
Nụ cười của cô nàng tiếp viên cứng lại, nhìn tôi, ánh mắt khó hiểu.
"Xin lỗi, tôi đùa. Tôi muốn một ly sữa, cảm ơn." Tôi sửa giọng.
Nhìn bóng dáng cô ta thướt tha rời khỏi, đầu tôi lại tiếp tục đau.
Uống một ly sữa trước khi đi ngủ sẽ làm cho giấc ngủ sâu hơn. Tôi đã quên những lời này là ai nói. Nhưng ở Mỹ bảy năm, tôi đều ghi nhớ những lời này. Trước khi ngủ uống một ly sữa. Cũng không biết có hiệu quả hay không, nhưng tôi vẫn kiên trì làm theo. Chẳng biết có phải vì thế, làn da tôi rất đẹp, giống như sữa vậy. Cho dù thường xuyên thức đêm, cũng không có gì cần lo lắng.
Uống hai ly sữa, vẫn không ngủ được, tôi chán nản nhìn ngoài cửa sổ. Trong tầm mắt là một khoảng không xám xịt, chỉ có những ánh đèn dẫn le lói phát ra từ cánh máy bay.
Đêm thật dài.
Máy bay dừng ở trạm trung chuyển Nhật Bản. Nhân lúc này, tôi mở laptop, xem tin tức kinh tế tài chính.
Vừa lúc này, báo cáo cuối ngày của sàn giao dịch chứng khoán Mỹ nâng lên 75.21 điểm.
Chuyến bay này tôi đi khoảng mười mấy tiếng, mà trong khoảng thời gian này, thị trường chứng khoán lên xuống, tôi kiếm được 70 vạn USD. Tôi vào trang giao dịch của mình, tuyên bố bán tháo. 70 vạn lập tức thành tiền.
Ngày mai có khi xu thế sẽ đảo ngược, giữ lại cũng không ổn, mua cao bán kém cũng không an toàn. Con người tôi, không tham lam, an toàn là quan trọng nhất.
Tôi uống một ngụm sữa. Ly thứ ba.
Tôi vào trang web trong nước. Vị trí bắt mắt nhất nổi bật tiêu đề: "Hằng Thịnh hợp tác thành công với Thịnh Thiên, Hồ Khiên Dư chuẩn bị lũng đoạn thị trường đầu tư trong nước."
Viết hay lắm.
Thanh niên tuấn tú, tuổi trẻ tài cao. So sánh với giám đốc Thịnh Thiên, khí thế dã tâm bừng bừng.
Bắt tay, dáng vững chãi … Hồ Khiên Dư … Hằng Thịnh … Tôi lặp lại một lần.
Chẳng lâu sau đó, Hằng Thịnh thuộc về Hồ Khiên Dư. Người họ Lâm này lại bị "sung quân" đến biên cương. Phát hiện mình dùng từ "biên cương" để hình dung nước Mỹ, tôi không khỏi bật cười.
Trong cabin im lặng, tiếng cười của tôi, nghe tới kì lạ, nhưng tôi không thể kìm lại được. Vị tiếp viên hàng không kia lại cho rằng tôi có chuyện gì, nhẹ nhàng bước đến, để lộ khuôn mặt xinh đẹp, nụ cười công nghiệp. Tôi dường như không chịu được nụ cười của cô ta, liền đứng dậy đi về phía toilet.
Tôi dừng ở bồn rửa mặt, nhìn trong gương. Không còn là khuôn mặt trẻ con trong trí nhớ.
Tinh xảo, giảo hoạt.
Một người đàn bà, nếu có dung mạo, trí tuệ cùng dã tâm, đó là người mạnh nhất.
Đây là Mera, một giáo sư ở Yale(2) đã dạy cho tôi.
Mera chính là một người như vậy, khuôn mặt xinh đẹp, ánh mắt giảo hoạt. Đáng tiếc cuối cùng vẫn bỏ mình trong tay một người đàn ông. Cô ấy cưới một tên trùm bất động sản, sau nửa năm thì ly hôn, mặc dù được chia tài sản 150 triệu USD, nhưng từ đó cũng đi vào trại an dưỡng.
"Vivi, vĩnh viễn không được tin tưởng đàn ông. Vĩnh viễn!"
Khi nói với tôi những lời này, trong mắt người đàn bà đó chỉ còn oán hận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!