Người đàn ông tên Hồ Khiên Dư này chính thức bước vào cuộc sống của tôi.
Hắn rảnh thường hẹn tôi ăn cơm, hoặc đi đánh golf vào cuối tuần.
Tôi dần học được cách thích ứng với mọi tình huống.
Về nhà, thấy hắn ngồi trên sôfa xem giấy tờ, nghe thấy tiếng mở cửa, liền thoáng ngẩng đầu nhìn rồi lại cúi xuống làm việc.
Cùng nhau ăn cơm, gặp người quen của hắn, bị hỏi "Đây là …?" Tôi chỉ cần trả lời qua loa, nhận về nụ cười ám muội có lệ của người đối diện.
Khi công ty thám tử tư gửi mail đến, Hồ Khiên Dư đang ngồi ở phòng khách, xem phim. Còn tôi, đang ở phòng tắm, hưởng thụ không gian riêng của mình. Đây có lẽ là thời gian duy nhất còn thuộc về riêng mình tôi.
Hồ Khiên Dư gọi tôi một tiếng, âm thanh không lớn, bị tiếng nước át đi. Tôi quấn khăn tắm mở cửa, ló ra: "Anh nói cái gì?"
Nhưng trên sôfa không còn bóng dáng hắn – hắn đang đứng trước máy tính của tôi, quay đầu nhìn: "Em có mail."
Tôi bất chấp cả người ướt sũng đi qua, nước trên tóc ròng ròng chảy xuống.
Trong ảnh chụp Hoàng Hạo nhiên đang ôm một người phụ nữ. Tôi ngẩng đầu, gặp Hồ Khiên Dư đang chăm chú nhìn mình. Hắn một lần nữa trở lại sôfa, tiếp tục xem phim.
"Anh không có gì muốn hỏi tôi sao?" Tôi thử.
Hắn nhìn ảnh chụp, không có chút phản ứng. Tôi không đoán được tâm tư của hắn, như vậy ngược lại càng có giải quyết.
"Em điều tra Hoàng Hạo Nhiên, muốn số cổ phần của Hằng Thịnh trong tay cậu ta."
Hắn trực tiếp trả lời, không che dấu, ánh mắt nhìn thẳng lại đây.
"Chẳng qua, em sẽ không được như ý." Hồ Khiên Dư tuyến bố như thẩm phán.
Ngạo khí trong mắt hắn, lại đột ngột đổi thành tự nhiên chân thành. Đúng lúc này, trên màn hình TV, cô gái ngẩng đầu 40 độ lên nhìn người yêu, mà người yêu của cô cũng từ trên cao nhìn xuống, nắm lấy tay cô nói: Lại đây, em!
Hồ Khiên Dư nắm lấy tay tôi, nói: "Lại đây, em!"
Tôi ngẩn người, cuối cùng vẫn bước, vừa đến trước mặt hắn, đã bị kéo ngồi xuống, khăn mặt trong tay cũng bị lấy đi.
Hồ Khiên Dư giúp tôi lau tóc, bàn tay nhẹ nhàng.
Tất cả dường như không có gì bất ngờ. Tôi giật mình phát hiện mình đã bắt đầu quen với sự tồn tại của hắn. Đối với sự chăm sóc của hắn, tôi đã không còn muốn kháng cự.
Như vậy rất nguy hiểm, tôi tự nhắc nhở mình.
"Tại sao anh biết anh ta sẽ không hợp tác với tôi?"
Tôi vẫn tò mò, Hồ Khiên Dư dường như biết điều gì đó, nên hắn mới có thể chắc chắn như vậy.
Đương nhiết tất cả chỉ là "dường như".
Hắn cười, xuyên qua những sợi tóc hỗn độn, tôi nhìn hắn cười không lấy gì làm tốt đẹp.
Hồ Khiên Dư cầm điện thoại của tôi bấm một dãy số.
Số của Hoàng Hạo Nhiên.
Lập tức đưa ống nghe đến bên tai tôi.
Điện thoại rất nhanh có tín hiệu. Giọng nói của Hoàng Hạo Nhiên rõ ràng truyền đến: "Alo?"
Tôi nhìn Hồ Khiên Dư, hắn vẫn giúp tôi lau tóc, như thể ngoài tóc của tôi, cái gì cũng không thấy quan trrọng, hoàn toàn không để ý tôi cùng Hoàng Hạo Nhiên nói chuyện gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!