Chương 10: (Vô Đề)

Tôi buổi tối không hẹn cùng Lý Mục Thần.

Quả thật tôi không rảnh.

Tôi thuê một chiếc du thuyển, mời Hoàng Hạo Nhiên.

Người này được coi là nhân vật duy nhất trong ban giám đốc xem Hồ Khiên Dư không vừa mắt. Vốn anh ta không phải là dân kinh doanh, cùng với những người làm ăn mánh lới không giống. Chỉ tiếc Hoàng Hạo Nhiên lại phải đối mặt cùng với những người như vậy.

Nơi tôi chọn không khí rất được, một chiếc du thuyền câu cá, nhàn nhã. Đương nhiên, tôi cũng không phải đến để tìm "nhàn nhã". Chúng tôi thương lượng, chỉ có lợi ích cùng trao đổi.

"Mỗi cổ phần tôi trả ba trăm rưỡi, hơn nữa không giành quyền lợi từ số cổ phần này trong tay anh, thế nào?"

Hai tay của tôi ở dưới mặt bàn khẩn trương xoắn lại. Tôi đề nghị như vậy phần thắng không lớn, trong lòng vô cùng lo lắng, nhưng những thứ này, tất cả chỉ có thể giấu dưới mặt bàn.

Cổ phần trong công ty của Hoàng Hạo Nhiên đều thuộc vợ anh ta. Tuy rằng vợ anh ta đã cố ý đem số cổ phần này đứng dưới danh nghĩa anh ta, nhưng cho đến bân giờ, quyền khống chế số cổ phần này anh ta không còn nắm giữ trong tay được nữa.

Biểu hiện của Hoàng Hạo Nhiên giờ phút này, tuyệt đối không phải là biểu hiện của người nói chuyện làm ăn nên có.

Tôi cầm ly trà uống một ngụm. Trà Long Tĩnh, đắng.

Bỗng dưng, Hoàng Hạo Nhiên nắm lấy tay tôi.

"Lâm tiểu thư, không còn điều kiện nào hấp dẫn hơn sao?" Anh ta như cười như không.

Tôi không nói không rằng rút tay, cũng không để ý đến sự cố chấp của anh ta.

"Xin lỗi, tôi nghĩ anh hiểu lầm rồi." Tôi nhìn tay anh ta, cười một cái, "Tôi không phải gái quán bar."

Tôi nói xong, anh ta liền tức giận buông tay: "Lâm tiểu thư, tôi cũng không phải khách quán bar. Chúng ta … đúng là ông nói gà bà nói vịt, nhầm lẫn, nhầm lẫn."

Hoàng Hạo Nhiên xuống thuyền, bước chân mang theo tức giận, làm cho chiếc thuyền khẽ chao đảo.

Rất nhanh sau đó, nhân viên phục vụ mang thức ăn đến, tôi nhìn một mâm thức ăn thịnh soạn, ghé vào trên bàn, đột nhiên không còn sức, mặt chôn ở cánh tay, cười không ra tiếng.

Đàn ông, tất cả đều nông cạn. Phụ nữ trong mắt bọn họ chỉ là một mặt hàng trả giá bằng thân thể. Hồ Khiên Dư, Hoàng Hạo Nhiên … Không biết sau này sẽ gặp bao nhiêu người như vậy nữa. Chẳng lẽ, tôi thực sự là gái quán bar?

******

Về nhà, một ngôi nhà xa lạ.

Hành lý đã chuyển đến, tôi bắt đầu thu dọn lại. Trong nhà cũng có một chiệc tủ tường, đủ để tôi treo quần áo.

Tôi ôm một xấp CD đến giá đựng.

Bên trong có một chiếc hộp. Tôi mở ra, một cặp nhẫn kim cương, một nam một nữ. Kim cương rất lớn, của nữ cũng chừng 6 cara, cân đối lại tinh tế, nhất định rất xa xỉ.

Tôi không khỏi suy nghĩ, căn phòng này, nguyên bản là phòng mới. chỉ tiếc trong hôn lễ chú rể bỏ chạy, không dùng đến nơi này, lại lợi cho người ngoài là tôi.

Giống như ma xui quỷ khiến, tôi lấy ra chiếc nhẫn nữ, đeo vào ngón áp úp vô danh. Vừa vặn. Ánh sáng kim cương chói mắt, khiến người ta cảm thấy chột da. Tôi vội vã tháo ra, trả về hộp.

*******

Sắp xếp xong,, tôi mới có thời gian rảnh rỗi theo dõi thị trường cổ phiếu ngày hôm nay.

Tôi xem tình hình của Hằng Thịnh, vẫn vững vàng bình ổn, được các nhà đầu tư hết sức coi trọng. Trước mắt tôi chưa thể tiếp xúc đến trung tâm nghiệp vụ của Hằng Thịnh, đợi cho đến khi nắm được những tin tức tài chính trọng yếu nhất, tôi mới có thể đột nhập vào nội bộ căn cơ.

Xem xét xong, trước mắt tôi hiện lên một người, Hoàng Hạo Nhiên.

Hôm nay Hoàng Hạo Nhiên rất cứng rắn, anh ta không muốn nói chuyện hợp tác với tôi, tôi chỉ có thể tìm con đường khác. Tư liệu của anh ta tôi đã xem qua phía công ty thám tử, nhưng khi đó tôi còn chưa muốn dùng đến cách này để đối phó, cũng không tiếp tục tìm hiểu. Chính là tôi chỉ muốn biết cổ phần Hằng Thịnh trong tay anh ta như thế nào, điểm mấu chốt ở đâu để tiện ra giá.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!