Tôi nhìn khu nhà nguy hiểm rộng lớn này nói: "Tôi đã chôn thuốc nổ dưới lòng đất, từ khoảnh khắc ông bước vào đây, cũng đồng nghĩa với việc ông chết chắc rồi."
Tôi vừa dứt lời, gã vệ sĩ đang giữ tôi liền hoảng hốt.
Mặc cho cả đời này Trần Đỉnh Phong đã từng thấy qua sóng to gió lớn gì, sắc mặt ông ta cũng không thể bình tĩnh được nữa, nhất thời không biết phải làm sao.
Ông ta hung tợn lườm tôi một cái, biết tôi không nói đùa, vội vàng ra lệnh: "Mau đi."
Ông ta vội vã tháo chạy, miệng còn không quên chửi rủa: "Đồ điên! Đồ điên!"
Nhưng làm gì còn cơ hội mà đi chứ?
Đây chính là canh bạc cuối cùng của cuộc đời tôi, không chuẩn bị vẹn toàn, sao tôi có thể cứ thế bồi mạng mình vào đây?
Trong nháy mắt, tiếng nổ vang lên liên tiếp.
Tôi chỉ cảm thấy mặt đất dưới chân đã không còn bằng phẳng, những tòa nhà lung lay sắp đổ kia cũng đang sụp đổ tan tành.
Con người, dù có quyền thế đến đâu, đối mặt với cảnh tượng này, cũng chỉ có nước chờ chết mà thôi.
Tôi nhìn bọn họ liều mạng chạy ra ngoài, nhưng có ích gì chứ?
Kết cục cuối cùng của bọn họ, không phải là rơi xuống mặt đất nứt toác, thì cũng là bị vật nặng rơi xuống đè chết, tóm lại là phải chết.
Mà khi nhân viên cứu hộ phát hiện ra thi thể của tôi và Trần Đỉnh Phong ở đây cùng một lúc, tôi nghĩ bằng năng lực của Trương Hoài Ninh, nhất định có thể điều tra rõ ràng rành mạch chuyện năm đó.
Nghĩ đến điểm này, tôi không hề sợ chết, ngược lại còn cảm thấy rất hưởng thụ.
Trong cơn mơ màng, tôi dường như nhìn thấy anh trai, anh đang gọi tôi: "Tiểu Sanh, Tiểu Sanh."
Trên cây đại thụ trong sân, đã từng treo một chiếc xích đu rất chắc chắn.
Niềm vui lớn nhất của tôi là được ngồi trên đó, hai tay nắm chặt dây xích đu, rồi hét lên: "Anh ơi, cao nữa lên, cao nữa lên."
Chỉ có bay thật cao, tôi mới có thể nhìn thấy thế giới bên ngoài.
Giờ đây, cây đại thụ này vẫn cành lá sum suê, nhưng người từng chơi đùa dưới gốc cây, sớm đã hóa thành xương trắng.
6
"Từ Minh Vũ..."
Không biết qua bao lâu, tôi cảm thấy có người đang gọi tên mình.
Tôi chưa từng nghĩ rằng, mình vẫn còn cơ hội mở mắt ra.
Tôi thử cử động cơ thể, lúc này mới phát hiện mình đang bị đè dưới đống đổ nát.
Có lẽ là ông trời phù hộ, có hai tấm bê tông đỡ lấy nhau, khiến vật nặng bên trên không đè xuống, cho tôi cơ hội sống sót.
"Từ Minh Vũ."
Tôi lại một lần nữa xác định có người đang gọi tên mình, nhưng rất kỳ lạ là, âm thanh này không giống như truyền từ bên trên xuống, mà ngược lại như là ở vách bên cạnh?
"Ai?"
Tôi nhặt một hòn đá lên gõ mạnh, phát ra âm thanh "cốc cốc cốc".
"Còn có thể là ai?" Trong nháy mắt, bên tai tôi truyền đến tiếng nguyền rủa của Trương Hoài Ninh, "Lệ quỷ dưới dao của cô đây."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!