Vườn cam của Phương Tễ ở trên núi bên cạnh, Đoạn Ngân Táp và Hứa Tịch cưỡi ngựa rất nhanh đến đó. Vừa lên núi liền nhìn thấy khắp núi đều là màu vàng của cam, ánh mặt trời chiếu xuống lòe lòe phát quang.
"A… Ân… Ngô ngô…" Để Tuyết ở ngoài vườn cam, Đoạn Ngân Táp và Hứa Tịch vào trong vườn, nhưng vừa mới tiến vào lập tức nghe thấy một tiếng rên rỉ kỳ quái ái muội. Đoạn Ngân Táp và Hứa Tịch vừa trải qua giao hoan, đối với loại âm thanh này tự nhiên sẽ không xa lạ, đây là tiếng rên rỉ hoan ái.
Đoạn Ngân Táp và Hứa Tịch hai mặt nhìn nhau, đã có người đến sớm hơn bọn hắn, là ai đây? Người có chìa khóa vườn cam ngoài Hứa Tịch, cũng chỉ còn Hứa Kiệt và Phương Tễ, chẳng lẽ là…
Hai người lặng lẽ trốn sau cây cam, thò đầu nhìn, chỉ thấy quả cam viên trung gian trì đường giữ có hai thân ảnh cao lớn ôm nhau điên cuồng triền miên, không phải đại bá và tam cữu của Hứa Tịch thì là ai.
"Cát oa tử, mông của em hảo nóng, nước tiểu của anh cũng sắp bị em hút ra!" Hứa Kiệt cưỡi trên người Phương Tễ, trảo cặp mông tinh tráng xinh đẹp điên cuồng thao làm, đồng thời giống như tượng đầu chó( cái nì ta cũng ko hỉu lém) mê luyến liếm hôn toàn thân Phương Tễ.
"A a… Súc sinh, nhẹ một chút, quá sâu … A ân… Ha a… côn th*t của anh sao lại lớn như thế … Ha a… Thao chết em … Không cần… A a a… Ân ngô…"
Phương Tễ quỳ rạp trên mặt đất, thừa nhận công kích hung mãnh của người yêu, lỗ nhỏ hồng diễm kẹp chặt thịt heo bổng xanh đen, trên khuôn mặt luôn luôn lạnh lùng treo đầy khoái cảm. Trên thân thể kiện mỹ màu đồng cổ có một tầng *** đỏ bừng, ánh mắt đã có chút hoảng hốt, xem ra hai người hẳn là đã làm một đoạn thời gian rất dài.
"Tiểu bảo bối của anh, anh thao cho tiểu mông của em thích đến khó chịu?" Hứa Kiệt kéo Phương Tễ đối mặt với mình, cắn đầu vai mượt mà, hạ lưu cười. Dưới thân hung khí ra vào càng mạnh, nhanh hơn, làm cho y gọi càng lớn tiếng, không phát hiện bọn họ bị hai tiểu bối nhìn lén.
"A a… Thích cái đầu anh, lão gia khỏa cho anh khinh… Ân a… Điểm… Có nghe hay không… A a… Không cần, không cần… Ân a… Anh muốn giết chết em … Aha… Lại dám làm mạnh như thế, lão tử… Ân a… Thiến anh… Ha a… Ha a…" Phương Tễ vò tóc Hứa Kiệt, kéo thẳng cổ chửi bậy, nhưng cùng với tiếng rên rỉ kiều mỵ mê người của hắn kia, một chút lực đe dọa cũng không có.
"Thật không ngờ đại bá và tam cữu em lại đến nơi đây đánh dã chiến, thế nhưng còn gạt chúng ta bọn họ đi làm Di Tát, em đã nói bọn họ làm gì tin chúa Jesus!" Nhìn lén trong chốc lát, Hứa Tịch che miệng cười trộm.
"Bọn họ là đồng chí(gay)?" Bên cạnh hắn Đoạn Ngân Táp hoảng sợ, kinh hoảng nhỏ giọng hỏi. Y vẫn cảm thấy Phương Tễ và Hứa Kiệt vô cùng ái muội, cảm giác giống như tình nhân, thật không ngờ bọn họ thực là đồng chí.
"Anh không biết sao?" Hứa Tịch quay đầu nhìn y cười, hắn còn tưởng rằng y sớm đã nhìn ra, đứa nhỏ này cũng quá trì độn đi! Y không nghe thấy Tiểu Thành mỗi ngày đều gọi đại bá là ca phu sao?
"Hiện tại làm sao đây?" Đoạn Ngân Táp lắc đầu, ảo não hỏi. So với chuyện Phương Tễ và Hứa kiệt là đồng chí này, y để ý việc Phương Tễ và Hứa Kiệt làm ở vườn cam, khiến y và Hứa Tịch không cơ hội "Ăn cam".
"Nhìn anh gấp như vậy, anh muốn ăn "quả cam" của em đến như thế sao? Tiểu sắc lang!" Hứa Tịch thấp giọng trêu chọc.
"Điên mới muốn ăn, anh đi đây!" Khuôn mặt Đoạn Ngân Táp ửng đỏ, thẹn quá hóa giận, đứng dậy muốn đi.
"Không cho phép đi! Nếu anh đi rồi, em giúp em chế tạo "Muội muội nhãn cam"!" Hứa Tịch lập tức thân thủ giữ chặt y, cười đến tà ác.
"Nhưng bọn hắn…" Đoạn Ngân Táp hung hăng trừng hắn một cái, rồi mới phiền não chỉ Hứa Kiệt và Phương Tễ đang làm đến thiên hôn địa ám.
"Bọn họ đơn giản, giao cho em giải quyết! Hai vị lão đại thúc cũng thật là, đều cái tuổi này rồi còn ngoạn mãnh như thế, không sợ hỏng thắt lưng sao!" Trên mặt Hứa Tịch hiện lên một tia xấu xa, bảo Đoạn Ngân Táp đem di động của mình đưa cho hắn.
"Em muốn làm gì?" Đoạn Ngân Táp đưa di động cho hắn, nghi hoặc nhìn hắn. Yêu nghiệt đáng chết cười gian trá như thế, không biết lại muốn làm chuyện xấu gì.
"Anh lập tức sẽ biết!" Khóe miệng Hứa Tịch giơ lên một tia cười xấu xa khủng bố, nhéo nhéo cổ họng, mở di động ấn một dãy số, rất nhanh chợt nghe thấy nơi đó Phương Tễ vang lên tiếng nhạc du dương.
Đoạn Ngân Táp nhăn mặt nhìn hắn, biểu tình càng thêm nghi hoặc, Hứa Tịch gọi điện cho tam cữu hắn làm cái gì? Hắn không sợ bị phát hiện sao?
"Ân a… Ngô ngô… Di động vang … A a…" Hai chân đặt trên vai người yêu, Phương Tễ đang bị Hứa Kiệt thao dục tiên dục tử, nghe di động vang, muốn nghe, nhưng bị Hứa Kiệt ngăn cản.
"Không cho phép nghe! Em đã đáp ứng anh, hôm nay cho anh thao một ngày, không cho em để ý những người khác!" Hứa Kiệt bá đạo nói, hắn tả cầu hữu cầu, thật vất vả mới khiến Cát oa tử đáp ứng hôm nay cho hắn thao đủ, sao có thể để cho người khác quấy rầy.
Phương Tễ nhìn di động, lại nhìn người yêu đang hưng phấn, cuối cùng cũng không có nghe điện thoại. Vô luận ngoài miệng mắng Hứa Kiệt, bình thường lạnh lùng đối đãi hắn như thế nào, nhưng trong lòng Hứa Kiệt vẫn là quan trọng nhất.
Thấy Phương Tễ không tiếp, Hứa Tịch cũng không ngoài ý muốn, điều này vẫn trong dự kiến của hắn. Khóe môi cười quỷ dị càng sâu, không nghe phải không? Hắn vẫn gọi, hắn không tin bọn họ có thể vẫn không nghe.
Quả nhiên di động vẫn vang, khiến Phương Tễ cuối cùng không kiên nhẫn đẩy Hứa Kiệt ra ngồi xuống, lấy di động ra nghe. Đoạn Ngân Táp tò mò nhìn xem Hứa Tịch muốn nói cái gì.
"Cát oa tử, anh là đại ca, anh đặc biệt thừa dịp đi công tác đến gặp các em, anh hiện tại đã đến New York, em mau tới đón anh!" Hứa Tịch hé miệng, một đạo nam âm thấp thẩm truyền ra.
Đoạn Ngân Táp hồ nghi khơi mào mày kiếm, này không phải là thanh âm của Hứa Tịch. Hứa Tịch rốt cuộc đang nói cái gì?
"Cái gì? Đại ca tới Mĩ, anh ở New York sao? Chúng ta lập tức tới đón anh!" Hứa Kiệt sửng sốt một chút, chợt cung kính nói, không hề biết mình đang bị lừa.
"Anh hiện tại ở khách sạn hoàng gia New York, anh chờ các em, các em nhanh đến đi!" Hứa Tịch nói xong liền treo điện thoại, che miệng lại cố gắng không cho mình phát ra tiếng cười, nhẫn đến bụng đều đau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!