Ngồi trên ghế dài trong hoa viên trại an dưỡng, Đoạn Ngân Táp mệt mỏi lấy thuốc ra hút, nhìn mẫu thân như vậy, y cũng sắp phát điên rồi.
"Cho anh!" Hứa Tịch đi tới, ném chai bia cho y.
"Em còn chưa đi?" Đoạn Ngân Táp kinh ngạc ngẩng đầu, y cho rằng Hứa Tịch sớm đã bỏ đi.
Hứa Tịch gật đầu ngồi bên cạnh y, đột nhiên vươn tay cho y một quyền."Em chưa từng thấy ai ngu ngốc như anh!"
Đoạn Ngân Táp sửng sốt một chút, không hiểu mà nhìn Hứa Tịch, không rõ hắn tại sao lại đánh y.
"Anh cho rằng sau khi em thấy mẹ anh như vậy, sẽ ghét bỏ anh, không cần anh sao?" Hứa Tịch tựa hồ cực kỳ tức giận, mắng y xối xả.
"Chẳng lẽ em không bị mẹ anh dọa sao?" Đoạn Ngân Táp giật mình hỏi, y cũng thiếu chút nữa bị mẹ bóp chết.
"Vô nghĩa, em đương nhiên bị dọa! Nhưng so nỗi kinh hách vừa nhận, em đau lòng cho anh hơn!" Hứa Tịch nhìn Đoạn Ngân Táp, đau lòng sờ dấu tay xanh tím trên cổ y. Bị mẫu thân của mình đối đãi như thế, sẽ có bao nhiêu thống khổ? Vừa rồi hắn hỏi bác sĩ Dương một chút về tình hình của Đoạn mẫu, mới biết được Đoạn Ngân Táp mỗi lần đến thăm bà, Đoạn mẫu đều tưởng Đoạn Ngân Táp là phụ thân y, điên cuồng muốn giết y.
Hắn không dám tưởng tượng Đoạn Ngân Táp, mấy năm nay trải qua thế nào, y đã phải chịu quá nhiều áp lực.
"Em không sợ anh có một người mẹ điên sao?" Nghe thấy Hứa Tịch nói hắn đau lòng cho mình, trái tim Đoạn Ngân Táp hung hăng chấn động, giọng nói có chút nghẹn ngào. Mối tình đầu của y sau khi nhìn thấy mẹ y, không nói hai lời liền chia tay, vì sợ dây dưa với y còn thức suốt đêm chuyển nhà.
"Đoạn Ngân Táp, anh đánh giá quá thấp Hứa Tịch này, cũng quá xem thường tình cảm em đối với anh!" Hứa Tịch liếc mắt, Đoạn Ngân Táp xem hắn là loại người nào chứ!
"Vậy em sẽ không rời bỏ anh sao?" Đoạn Ngân Táp chờ mong hỏi.
"Thí nói! Nếu bởi vì mẹ anh có bệnh mà rời bỏ anh, em căn bản không có tư cách nói yêu anh!" Hứa Tịch căm tức lại cho y một quyền, nghĩ tới lý do Đoạn Ngân Táp cự tuyệt của mình cho tới nay, hóa ra là vì vậy, hắn liền nổi giận trong bụng.
Đoạn Ngân Táp ánh mắt bịt kín một tầng hơi nước, lúc này y biết nói gì mới tốt đây, y chỉ có thể ôm chặt lấy Hứa Tịch.
"Ngu ngốc, em không chỉ là nữ nhân của anh, mà cũng là nam nhân của anh, bất kể anh có gì thống khổ, em đều sẽ giúp anh chia sẻ, đều sẽ bảo hộ anh!" Hứa Tịch ôn nhu sờ đầu Đoạn Ngân Táp, đem tình yêu của mình hoàn toàn truyền đạt cho y không hề giữ lại.
Đoạn Ngân Táp sợ nước mắt sẽ chảy ra, nhắm hai mắt lại, y vẫn nghĩ rằng sẽ không có ai thu nhận y, không có ai nguyện ý chia sẻ nỗi thống khổ, không có ai nguyện ý thương y, nhưng Hứa Tịch làm được. Ngàn vết thương trong tim Đoạn Ngân Táp khiến y thống khổ bao năm, trong nháy mắt được Hứa Tịch chữa khỏi.
Hứa Tịch có thể cảm giác rõ ràng người trong ngực đang run rẩy và kích động, hắn nhẹ nhàng vuốt ve lưng Đoạn Ngân Táp, không tiếng động an ủi y. Tiểu khả ái dù kiên cường thế nào, nhưng cuối cùng cũng chỉ là một thiếu niên mười tám tuổi, cuộc sống gia đình cực khổ như vậy, y có bao nhiêu vất vả! Hắn mới vừa nghe được Đoàn mẫu gọi tên Đoạn Chấn Dương, nếu hắn không đoán sai, phụ thân Đoạn Ngân Táp chắc hẳn là một trong mười nhà tài phiệt hàng đầu thế giới ──tổng tài tập đoàn Hoành Dương Đoạn Chấn Dương, hắn trước kia từng nghe nói qua chuyện Đoạn gia, nhưng không nghĩ tới lại có liên quan tới tiểu khả ái.
Đoạn Chấn Dương là một kẻ nổi danh phong lưu, ở bên ngoài dưỡng vô số tình nhân, đằng sau lại cấu kết với cháu gái thê tử, sau khi thê tử của y biết tất nhiên là khó có thể tiếp nhận, trượng phu và người thân phản bội làm cho bà thương tâm muốn chết, cuối cùng phóng hỏa tự sát! Không nghĩ tới Đoạn phu nhân không chết, mà lại phát điên!
"Mẹ anh trước kia không phải như thế, bà ấy vô cùng ôn nhu, thiện lương, đều tại kẻ kia hại bà thành như vậy!" Đoạn Ngân Táp sau khi khôi phục bình tĩnh, kể lại cho Hứa Tịch chuyện trong nhà, trong giọng nói đầy nỗi oán hận với phụ thân.
Sự tình và chuyện Hứa Tịch nghe được không sai biệt lắm, khi Đoạn Ngân Táp chín tuổi, Đoạn Chấn Dương háo sắc coi trọng sắc đẹp biểu tỷ của y Chu Tuyết Dao, Chu Tuyết Dao ham vinh hoa rất nhanh đã bị Đoạn Chấn Dương giàu có bắt làm tù binh, ruồng bỏ người dì vẫn luôn thương yêu mình, trở thành tình nhân của Đoạn Chấn Dương. Đoạn mẫu nhanh chóng phát hiện, đáng thương thống khổ, vì muốn bọn họ chia tay, nhiều lần đau khổ quỳ xuống cầu xin, nhưng hai người căn bản không để ý tới, cuối cùng đưa Đoạn mẫu vào đường cùng, mang Đoạn Ngân Táp phóng hỏa tự thiêu, may là được hạ nhân phát hiện cứu ra, nhưng Đoạn mẫu lại phát điên. Đoạn Chấn Dương mất hết nhân tính, không những không có chút áy náy nào, còn tuyên bố với mọi người Đoạn mẫu đã chết, đưa Đoạn mẫu vào bệnh viện tâm thần, rồi tái hôn với Chu Tuyết Dao( ta nguyền rủa 2 kẻ mất nhân tính này). Đoạn Ngân Táp thề nhất định phải cứu mẫu thân ra, mười lăm tuổi sau khi nổi danh với "Cái bóng", y liền đưa Đoạn mẫu rời khỏi nước Mỹ, trở lại cố hương, mai danh ẩn tích sáng tác nuôi sống mẫu tử hai người.
Nghe xong, tâm Hứa Tịch ngũ vị đầu tạp( 5 cảm xúc: ngọt, chua, cay, đắng, mặn), không khó tưởng tượng một mình Đoạn Ngân Táp sống với Đoàn mẫu tinh thần không bình thường, chắc chắn sẽ đau khổ. Hứa Tịch vói vào trong áo Đoạn Ngân Táp sờ vết thương trên lưng y, hắn nhẹ giọng hỏi: "Đây là khi đó lưu lại sao?"
Đoạn Ngân Táp gật đầu, Hứa Tịch tâm như bị bóp chặt, "Lúc ấy nhất định rất đau!"
"Không sao!" Khi đó bốn phía tất cả đều là lửa, mẹ nở nụ cười rất đẹp, ôm lấy y nói muốn dẫn y đến thiên đường. Y thường xuyên muốn khi đó nếu bị chết cháy thì tốt rồi, y và mẹ có lẽ thật sự sẽ đến thiên đường, không cần chịu khổ.
"Sau này em sẽ hảo hảo bảo vệ anh và mẹ, em sẽ không để bất kỳ kẻ nào khi dễ hai người, em nhất định sẽ cho hai người hạnh phúc!" Hứa Tịch kiên định nói.
Đoạn Ngân Táp lặng yên không nói, khóe mắt chảy ra một giọt nước mắt, y lần đầu tiên cảm tạ thần linh, đã để cho y gặp được Hứa Tịch.
Lúc này, thái dương vẫn luôn bị đám mây che khuất lộ ra khuôn mặt tươi cười, chứng kiến hai trái tim kết hợp, dùng ánh nắng ấm áp của mình để chúc phúc cho bọn họ…
### ### ###
Từ khi rời khỏi trại an dưỡng, Đoạn Ngân Táp hoàn toàn mở nội tâm tiếp nhận Hứa Tịch, tình cảm hai người đột nhiên tăng mạnh, càng ngày càng tăng, hoàn toàn lâm vào tình yêu cuồng nhiệt.
Hôm nay vừa mới sáng, Hứa Tịch liền kéo Đoạn Ngân Táp từ trong ổ chăn ra, thần bí hề hề dẫn y tới vùng ngoại thành, sau khi xuống xe Hứa Tịch bịt mắt y, cười dặn dò: "Bảo bối, sắp đến rồi, không được em cho phép, tuyệt đối không được mở mắt!"
"Em rốt cuộc muốn đưa anh đi xem cái gì vậy, làm gì thần bí thế?" Đoạn Ngân Táp tò mò hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!