Chương 30: (Vô Đề)

Đem Hứa Tịch về nhà ném lên giường, Đoạn Ngân Táp vừa muốn cùng hắn tính toán sổ sách, Hứa Tịch đã tiên phát chế nhân(hành động trước để kiềm chế đối phương), khóc kêu: "Đoạn Ngân Táp, cậu rốt cuộc muốn làm sao? Tại sao cậu muốn khi dễ tôi như thế? Tôi chán ghét cậu, tôi hận cậu chết đi được!"

Đoạn Ngân Táp vốn lửa giận ngút trời, nhưng sau khi nhìn thấy mắt hắn ngấn lệ, lửa giận trong lòng hoàn toàn bị dập tắt.

"Hỗn đản, cậu xem tôi là cái gì? Chó của cậu sao? Gọi đến thì đến, đuổi đi thì đi!" Hứa Tịch càng khóc càng lớn, nắm lấy tay Đoạn Ngân Táp oán hận mà cắn, Đoạn Ngân Táp kêu lên một tiếng đau đớn.

"Tôi sẽ không bao giờ thích cậu nữa, tôi muốn giống như trước đây cùng rất nhiều nam nhân, nữ nhân kết giao, hơn nữa tôi còn muốn cùng bọn họ lên giường, còn muốn chơi NP!"

"Anh dám! Anh là người của tôi, ai dám động vào anh, tôi giết kẻ đó!" Đoạn Ngân Táp nổi trận lôi đình, nắm tóc Hứa Tịch, giận dữ hét.

"Tôi phi! Cậu có cái quyền gì mà làm như thế, cậu lại không thích tôi, cậu không tư cách quản tôi!" Hứa Tịch lau khô nước mắt, phẫn nộ mắng.

"Ai nói tôi không thích anh, vừa rồi trên đường không phải tôi đã nói tôi thích anh sao!" Đoạn Ngân Táp có chút ngượng ngùng kêu lên.

"Ai tin chuyện ma quỷ của cậu, cậu không phải cũng từng nói ái tình là lời nói dối đẹp nhất, nói yêu người là kẻ lừa đảo, tin yêu người là ngốc tử sao?" Hứa Tịch đem những lời y nói trả nguyên lại cho y.

"Tôi… Tôi…" Đoạn Ngân Táp đáng thương bị nói đến á khẩu không trả lời được.

"Tôi cái rắm! Cậu tránh ra, bây giờ tôi muốn gọi điện thoại hẹn nhóm bạn trai trước, chơi NP!" Hứa Tịch đẩy Đoạn Ngân Táp ra, bò xuống giường chuẩn bị gọi điện thoại.

"Tao hàng, anh thật sự là thấp hèn! Lại thích bị người làm như thế!" Đoạn Ngân Táp đem hắn áp trở về giường, hung ác trừng hắn, ánh mắt muốn phun lửa.

"Đúng, tôi thấp hèn, tôi thích bị đàn ông làm, vậy thì sao? Cậu cắn tôi a!" Hứa Tịch đón nhận ánh mắt của y, cười lạnh.

"Anh không cần tìm đàn ông khác, nhưng nếu anh khát khao như thế, lão tử sẽ giúp anh!" Đoạn Ngân Táp như dã thú tức giận, thô bạo xé nát quần áo Hứa Tịch, hôn khắp thân thể hắn.

"Đừng đụng vào tôi! Vương bát đản, lão tử có thể cho đàn ông khắp thiên hạ làm, chứ nhất định không cho cậu làm!" Hứa Tịch vừa cào vừa cắn, lưng Đoạn Ngân Táp đã muốn bị hắn cào nát.

Đoạn Ngân Táp mau tức chết rồi, kéo quần lót Hứa Tịch xuống, nâng hai chân hắn lên không làm bất cứ tiền diễn gì, đã trực tiếp vọt vào.

"A ──" Hứa Tịch lập tức kêu thảm thiết, "Đi ra ngoài! Bại hoại, đau quá… A… Điểm nhẹ…"

"Đồ đê tiện, nói, có để cho tôi làm không?" Nghe thấy hắn thống khổ rên rỉ, Đoạn Ngân Táp trừu sáp càng mạnh, bắt lấy hai thỏ ngọc trước ngực hắn hung tàn xoa nắn, cặp tuyết nhũ bị y nhào nặn đến méo mó.

"Đau chết… A… Tôi không cho cậu làm, kỹ thuật của cậu thật tồi tề, mỗi… A… Mỗi lần bị cậu thượng, tôi đều buồn nôn…" Hứa Tịch vẻ mặt chán ghét, bộ dạng muốn nôn mửa. Kỳ thật trong lòng Hứa Tịch thích chết, hắn trời sinh bị cuồng ngược, hoa huy*t *** đãng của hắn bị Đoạn Ngân Táp thao làm, rất nhanh liền phân bố ra một lượng mật hoa lớn, ngay cả cúc huyệt phía sau cũng bắt đầu ngứa, hắn nắm ga giường chỉ sợ mình nhịn không được sẽ phát ra tiếng lãng kêu sảng khoái.

"Vậy trước kia khi anh bị tôi làm sao lại kêu *** đãng như vậy, trần nhà cũng sắp bị tiếng kêu của anh làm thủng rồi!" Đoạn Ngân Táp cười lạnh, đối với đàn ông mà nói năng lực ở phương diện còn quan trọng hơn tính mạng.

"Ân a… Bởi vì tôi tâm địa thiện lương, sợ nói thật sẽ làm tổn thương lòng tự tôn của cậu, đáng thương tôi mỗi lần đều phải cố gắng giả bộ vô cùng thích! Với loại kỹ thuật trên giường cứt chó này, thực nên đi tự sát tạ tội đi… Miễn cho sống lại làm mất mặt đàn ông chúng ta…" Hứa Tịch tiếp tục cố ý chọc giận y, bảo bối khi tức giận hảo suất, làm còn mãnh hơn so với bình thường, thích chết hắn!

"MD, lão tử hôm nay sẽ cho anh xem kỹ thuật của lão tử kém hay không kém!" Đoạn Ngân Táp hoàn toàn mất lý trí, trói hai tay và hai chân Hứa Tịch ra sau lưng ôm hắn đến phía trước cửa sổ, đặt hắn trên thủy tinh trong suốt từ đằng sau hung ác mà sáp cúc huyệt hắn đã sớm khát khao.

Bị lấp đầy bởi cảm giác sung sướng khiến Hứa Tịch ngẩng đầu lên, cắn chặt môi, chỉ sợ phát ra tiếng kêu, địa vị khác thường khiến hắn thích muốn cao trào.

"Thối kỹ nữ, lão tử làm cho anh thích lắm đúng không?" Đoạn Ngân Táp dã man va chạm hắn, làm vú và hoa hành bị thủy tinh cứng rắn ma sát vừa đau vừa thích, hoa hành càng cứng rắn tùy thời có thể bùng nổ.

"Ngô a… Thích đầu mẹ cậu, lão tử khó chịu chết! Đồ nhát gan vô dụng, ngay cả làm người cũng sẽ không… A a a…" Tiếng Hứa Tịch chửi bậy, bị một cái ngoan sáp của Đoạn Ngân Táp cắt đứt, phân thân thô to làm dung đạo nóng rực như phát hỏa, không ngừng phát ra tiếng kêu chậc chậc *** mỹ.

"Dâm phụ, tao huyệt của anh vẫn luôn cắn chặt tôi không tha, còn nói không cảm giác! Tôi cho anh mạnh miệng!" Đoạn Ngân Táp cầm lấy chân giò hun khói trên bàn bên cạnh, trong mắt hiện lên ý cười tà, đột nhiên cắm vào hoa huy*t *** thủy chảy ròng của Hứa Tịch. Chân giò hun khói vô cùng thô to, còn dài hơn cả phân thân Đoạn Ngân Táp, đi vào liền đỉnh đến cửa tử cung mẫn cảm nhất, khiến Hứa Tịch rốt cuộc nhịn không được phát ra tiếng *** kêu mê người.

"A a… Nhanh lên lấy ra, quá lớn…" Hứa Tịch quay đầu kêu lên, chân giò hun khói sắp làm hoa huy*t hắn nứt vỡ, cái chân giò hun khói này phải đến nửa cân.

"Tao huyệt của anh có thể ăn, tuyệt đối không vấn đề! Tôi tin điều đó!" Đoạn Ngân Táp vừa sáp cúc huyệt Hứa Tịch, vừa di động chân giò hun khói trong tay, Hứa Tịch điên cuồng gào hét.

"Hảo mãn… Ân a, muốn phá! Làm chết tôi… Trời ạ…" Hai cái tiểu huyệt của Hứa Tịch bị Đoạn Ngân Táp làm vừa chua xót vừa đau, nhưng lại luyến tiếc khoái cảm tuyệt vời kia, mỗi khi hai hung khí rời đi luôn liều mạng cắn chặt chúng nó, sợ chúng nó rời đi.

Khi Hứa Tịch sắp cao trào, Đoạn Ngân Táp lại vươn tay nắm mã mắt không cho hắn bắn tinh, dịch thể không thể tuôn ra, không được giải phóng Hứa Tịch khó chịu mà vặn vẹo mông, khóc kêu lên: "Van cầu cậu, mau buông ra!"

Đoạn Ngân Táp tàn khốc cười, không để ý tới Hứa Tịch thống khổ, gắt gao nắm lấy mã mắt, cuồng dã mà xỏ xuyên qua mông hắn, dùng chân giò hun khói ma sát hoa huy*t Hứa Tịch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!