Chương 26: (Vô Đề)

"Ai ──" Hứa Tịch ngồi trên ghế sa lông, nhìn Đoạn Ngân Táp đang ngồi viết bản thảo mày liễu nhẹ cau, thở dài một tiếng.

"Anh thở dài cái gì chứ? Anh có chỗ nào không thoải mái sao!" Đoạn Ngân Táp quay đầu, đen mặt hỏi. Từ sau chuyện ở trên núi, yêu nghiệt này cứ nhìn thấy y là thở dài thở ngắn, không biết hắn lại vừa muốn bày trò gì nữa!

"Người ta thật hối hận! Thật tiếc a!" Hứa Tịch lại thở dài một tiếng, cau mày.

"Anh có cái gì hối hận?" Đoạn Ngân Táp vẻ mặt trào phúng, y mới là người nên hối hận, lại trêu chọc đến loại yêu nghiệt biến thái đến cực điểm này.

"Người ta đương nhiên hối hận rồi! Trước kia thiếu chút nữa có thể phản công ăn em, nhưng người ta tâm địa mềm yếu, luyến tiếc em đau!" Hứa Tịch chu đôi môi đỏ mọng, ai oán nói.

Không đề cập tới chuyện đêm đó thì không sao, nhắc tới Đoạn Ngân Táp lập tức nổi trận lôi đình."Anh còn dám nói, nếu đêm đó anh thực sự dám làm gì với tôi, tôi nhất định sẽ đem anh thiên đao vạn quả!" Đêm đó là sỉ nhục cả đời y, thiếu chút nữa bị Hứa Tịch thượng, ghê tởm nhất chính là y một chút biện pháp cũng không có.

"Bảo bối, em sao lại tức giận? Cuối cùng người ta còn không được ăn em, ngược lại là em đem người ta gây sức ép gần chết!" Hứa Tịch ái muội mà che miệng cười. Kỳ thật chỉ cần y nguyện ý hắn lúc nào cũng có thể để Đoạn Ngân Táp ăn hắn, nhưng hắn biết người như Đoạn Ngân Táp là tuyệt đối thuần 1(tương tự như công ấy) , nếu thực dám thượng y, y nhất định sẽ hận mình cả đời.

Nói đến Đoạn Ngân Táp càng tức, sắc mặt càng khó coi, mình thật sự rất ngu ngốc, rõ ràng là muốn trừng phạt hắn, kết quả ngược lại làm cho mình biến thành tính nô của hắn, thành máy móc khiến hắn khoái hoạt, mình căn bản chỉ là tượng đất trong tay hắn tùy tiện xoa nắn đùa bỡn.

"Bảo bối, em còn tức giận chuyện đêm đó a! Người ta chính là muốn vui đùa với em mà thôi, em cũng trừng phạt người ta rồi, đừng bụng dạ hẹp hòi tính toán chi li nữa!" Hứa Tịch dính sát lấy y, ôm hôn, làm nũng.

Hứa Tịch cũng dám mắng y bụng dạ hẹp hòi? Đoạn Ngân Táp tức giận thiếu chút nữa hộc máu, y áp đảo Hứa Tịch trên sàn nhà, mắng: "Tôi là bụng dạ hẹp hòi, thích tính toán chi li, chờ tôi cũng cưỡng gian anh một lần, để xem anh có thể cao hứng hay không!"

"Hảo a! Bảo bối, em cứ việc cưỡng gian ca ca đi! Ca ca thích nhất bị em cưỡng gian!" Hứa Tịch hưng phấn vỗ tay kêu lên, chủ động ôm lấy Đoạn Ngân Táp, mở chân quấn lên thắt lưng y.

Đoạn Ngân Táp muốn điên, y chỉ Hứa Tịch muốn chửi ầm lên, nhưng những lời có thể mắng, sớm đã đem ra mắng hết, đối với Hứa Tịch *** đãng vô sỉ y thật sự tìm không ra lời nào để mắng.

Nhìn bộ dáng Đoạn Ngân Táp giận dỗi, trong lòng Hứa Tịch cười chết, hắn rất thích chọc tức tiểu bảo bối băng sơn lãnh khốc này, bộ dáng y tức giận cực kỳ đáng yêu, hơn nữa sẽ làm hắn có cảm giác thành tựu!

"Leng keng… Leng keng…" Đột nhiên, bên ngoài truyền đến tiếng chuông cửa.

"Bảo bối, xem là ai!" Hứa Tịch để Đoạn Ngân Táp đi mở cửa.

Đoạn Ngân Táp hung hăng trừng hắn một cái, mới đứng lên đi mở cửa. Bên ngoài là một thiếu niên, vóc dáng chỉ thấp hơn Đoạn Ngân Táp một chút, có một đầu tóc quăn màu nâu, khuôn mặt lớn lên vô cùng xinh đẹp tinh xảo, hai đầu lông mày có chút tương tự Hứa Tịch.

"MD, sao bây giờ mới ra mở cửa! Kêu Đại Mao lăn ra đây cho lão tử!" Thiếu niên mở miệng thô tục, biểu tình vô cùng không kiên nhẫn.

Đoạn Ngân Táp lãnh đạm liếc hắn một cái, nói cũng lười, mặt không đổi sắc đóng cửa lại, rồi mới xoay người trở về phòng.

"Bảo bối, là ai?" Hứa Tịch tò mò hỏi.

"Không biết tên thần kinh!" Đoạn Ngân Táp lãnh đạm trả lời.

Hứa Tịch vừa muốn hỏi rõ ràng, tiếng chuông cửa lần thứ hai vang lên, đồng thời còn có tiếng thiếu niên tức giận mắng và tiếng đập cửa.

"MD, vương bát đản, mở cửa cho lão tử! Súc sinh! Đồ hỗn trướng! Có giỏi đi ra một mình đấu với lão tử!"

Hứa Tịch nhướn mi, giọng nói này rất quen thuộc, hình như là…

"Đại Mao chết tiệt, mau lăn ra đây! Nếu không lão tử sẽ phá cửa!" Cửa nhanh chóng sẽ bị thiếu niên đá nát.

Hứa Tịch giương môi, đứng dậy mở cửa. Thiếu niên kia vừa thấy Hứa Tịch đã kêu:"Đại Mao chết tiệt, nam nhân của anh cũng dám nhốt lão tử ở bên ngoài, lập tức bỏ y đi! Tôi thao!"

"Tam Mao, đã nói bao nhiêu lần với em rồi! Em không phải lưu manh, cầu em đừng mở miệng thô tục, ngậm miệng thô tục, bại hoại hình tượng Hứa gia chúng ta!" Hứa Tịch bất đắc dĩ thở dài, đứa nhỏ này lớn lên xinh đẹp giống búp bê, nhưng tính tình vô cùng nóng nảy.

"Yêu nhân, không có tư cách nói tôi!" Hứa Lạc khinh thường hừ lạnh.

"Hắn là ai vậy?" Đoạn Ngân Táp đi theo ra, nhíu mày lạnh giọng hỏi.

"Đệ đệ của ca ca ── Hứa Lạc! Tam Mao, đây là Đoạn Ngân Táp, y lớn hơn em một chút, em có thể gọi y là Ngân Táp ca!" Hứa Tịch chỉ hai người, giới thiệu lẫn nhau.

"Muốn lão tử gọi y là ca ca? Kiếp sau đi! Vương bát đản này vừa rồi dám không nhìn tôi, nếu không phải là nam nhân của anh, lão tử sớm đem y đánh đến đầu đầy máu rồi!" Hứa Lạc hèn mọn nhìn Đoạn Ngân Táp, hung ác nổi giận mắng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!