"Trời mưa!" Hứa Tịch buông Đoạn Ngân Táp ra đứng lên, vươn tay ra ngoài cửa sổ hứng vài giọt mưa, trong đầu chợt lóe linh quang, quay đầu cười: "Bảo bối, chúng ta đi!"
"Đi đâu?" Đoạn Ngân Táp nghi hoặc nhướn mày.
"Thiên đường!" Hứa Tịch cười thần bí, kéo Đoạn Ngân Táp lên nóc nhà.
"Đây là thiên đường?" Chỉ nóc nhà không có một bóng người, Đoạn Ngân Táp cười khinh thường.
"Đúng vậy!" Hứa Tịch chạy trong mưa, giang hai tay vui vẻ quay hai vòng, ngoắc Đoạn Ngân Táp."Bảo bối, mau tới đây, tắm mưa thật thích!"
"Thần kinh, tự mình chơi đi!" Đoạn Ngân Táp xoay người đi xuống, y không muốn cảm mạo đâu.
"Chơi đi! Vui lắm mà!" Hứa Tịch chạy tới giữ chặt y, mãnh liệt mà kiên quyết kéo y chạy vào trong mưa.
"Buông ra! Một mình anh điên, tôi không có hứng thú điên với anh!" Đoạn Ngân Táp mất hứng bỏ tay hắn ra.
"Em đừng ngày nào cũng như vậy, rất giống tao lão đầu!" Hứa Tịch đẩy nhẹ trán y, "Bảo bối, em còn chưa thấy ca ca khiêu vũ! Ca ca khiêu vũ cho em xem!"
Hứa Tịch buông Đoạn Ngân Táp, vứt cái mị nhãn cho y, tay duỗi ra bắt đầu nhảy. Đoạn Ngân Táp muốn mắng hắn, nhưng khi nhìn thấy hắn khiêu vũ thì sợ ngây người, hai mắt nhìn chăm chú, không thể dời đi.
Hứa Tịch nhảy bài nhảy nổi danh của dân tộc Thái ── Khổng tước vũ, kỹ thuật nhảy linh hoạt, biểu tình động nhân, động tác siêu khó, Hứa Tịch nhảy Khổng tước vũ, tái hiện lại hình ảnh khổng tước xinh đẹp cao quý nhảy trong mưa rất sống động. Cho dù là vũ giả chuyên nghiệp, chỉ sợ cũng không thể nhảy đẹp đến như vậy.
Đứng dưới cơn mưa to, nhìn Hứa Tịch khiêu vũ tuyệt vời mê người, đầu óc hỗn độn của Đoạn Ngân Táp bỗng nhiên trở nên thập phần thanh tỉnh, tấm màn vẫn luôn che chắn linh cảm của y dần dần biến mất, linh cảm tựa như hồng thủy phá đê mãnh liệt vọt ra. Ánh mắt Đoạn Ngân Táp lóe ra vui sướng, y biết phần sau của"Cái bóng" viết thế nào rồi!
"Hứa Tịch, cám ơn anh!" Đoạn Ngân Táp đối với Hứa Tịch, chân thành kêu lên. Y biết mục đích của Hứa Tịch khi bắt y tắm mưa, nhìn hắn khiêu vũ, hoàn toàn là để kích phát linh cảm của y.
"Mau về viết đi! Tiểu ngốc tử!" Hứa Tịch gợi khóe môi, thật là một đứa nhỏ thông minh một chút đã hiểu.
Đoạn Ngân Táp gật đầu, quay đầu bỏ chạy, y thừa dịp hiện tại có linh cảm, nhanh chóng nhớ kỹ tất cả suy nghĩ vừa rồi. Nhìn bóng dáng y vội vàng chạy đi, trên khuôn mặt dính đầy nước mưa của Hứa Tịch lộ ra một tia hạnh phúc, lập tức đi theo.
Đêm hôm đó Đoạn Ngân Táp không ngủ, ngồi trước máy tính viết "Cái bóng", mà Hứa Tịch như lời bản thân nói, ngồi bên cạnh đọc sách cùng y…
### ### ###
Tuy rằng Đoạn Ngân Táp không muốn thừa nhận, nhưng Hứa Tịch quả thật đã mang đến cho y khoái hoạt trước nay chưa có, khiến y cảm giác được y vẫn luôn khát vọng gia đình ấm áp. Mỗi ngày trời vừa sáng mở mắt ra, bữa sáng ngon miệng đã đặt trước mặt, bất kể viết văn rất trễ, Hứa Tịch đều sẽ ngồi cùng y, hơn nữa còn làm cho y một bữa ăn khuya. Nếu như nói Đoạn Ngân Táp có cái gì bất mãn với Hứa Tịch thì chính là Hứa Tịch so với trước đây càng thêm thích dụ dỗ y.
"Bảo bối, nơi này của người ta bị muỗi cắn, hảo ngứa, em giúp người ta gãi gãi!" Hứa Tịch ngồi trên bàn máy tính, duỗi cặp đùi trắng nõn bóng loáng đến trước mặt Đoạn Ngân Táp, nũng nịu kêu lên. Hứa Tịch chỉ mặc một cái áo của Đoạn Ngân Táp, bên trong không mặc gì cả, hiện tại tư thế này làm chỗ tư mật như ẩn như hiện, Đoạn Ngân Táp có thể nhìn thấy cả bộ lông màu đen.
"Tự mình gãi, không thấy tôi đang viết văn sao!" Đoạn Ngân Táp đen mặt mắng, ngoại trừ buổi chiều đầu tiên y không gặp mặt Hứa Tịch, còn mỗi ngày yêu nghiệt chết tiệt này đều phong tao câu dẫn y N lần.
"Móng tay người ta dài, nếu gãi lỡ chảy máu thì làm sao? Em giúp người ta gãi đi!" Hứa Tịch đáng thương hề hề nhìn Đoạn Ngân Táp, trong ánh mắt tràn ngập cầu xin.
Đoạn Ngân Táp biết nếu không thực hiện mong muốn của hắn, hắn nhất định sẽ nháo làm mình không thể viết văn, nhưng… Cúi đầu nhìn cặp đùi mê người, con ngươi thâm thúy trở nên tối tăm. Y không phải Liễu Hạ Huệ, có thể để mỹ nhân yêu thương nhung nhớ, ngồi trong lòng mà vẫn tâm không loạn, trời biết mấy buổi tối nay ngủ cùng Hứa Tịch, ban đêm y đã tắm nước lạnh bao lần.
"Bảo bối, đừng ngẩn người, mau giúp ca ca gãi nào!" Hứa Tịch đương nhiên biết tâm tư Đoạn Ngân Táp, trong mắt hiện lên một tia giảo hoạt, kéo tay y đến nơi non mềm nhất trên đùi mình.
Đoạn Ngân Táp cưỡng chế điện lưu trong lòng, nhẹ nhàng gãi đùi vài cái Hứa Tịch, vừa định rút tay ra, Hứa Tịch lại giành trước một bước khép chân lại kẹp chặt tay y.
"Bảo bối, bên trên ca ca cũng ngứa, em giúp ca ca gãi hai cái!" Hứa Tịch ôm cổ y, liếm đôi môi mỏng yêu mị hấp dẫn nói.
Chỗ bên trên? Không phải là… Đoạn Ngân Táp nhìn về phía trong bị quần áo che, nhưng có thể mơ hồ nhìn thấy hoa viên kỳ lạ, nhịn không được dục hỏa bốc lên.
"Bảo bối, em mở lòng từ bi sờ sờ nó đi! Nó rất nhớ em, em xem nó ướt đẫm rồi kìa!" Hứa Tịch kéo ngón tay Đoạn Ngân Táp, sờ hoa huy*t mẫn cảm.
Ngón tay đụng tới địa phương nóng rực kia, tâm tính thiện lương của Đoạn Ngân Táp giống bị điện cao thế đánh nát, nhất thời sợ run lên, khí quan dưới bụng lập tức gượng dậy.
"Bảo bối, vói tay vào đi. Em có nghe thấy không, nó đang gọi em đấy!" Hứa Tịch giống ma vương Eva hấp dẫn, đi bước một làm Đoạn Ngân Táp rơi vào trong bẫy của hắn.
Nghe giọng nói ngọt ngào kia, nhìn nụ cười tà mị kia, Đoạn Ngân Táp bị mê hoặc, ngón tay thô to trượt xuống phía dưới, vói vào hoa huy*t nóng bỏng ướt át trừu sáp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!