Trời vừa mới sáng Đoạn Ngân Táp đã đi ra ngoài, nghe thấy tiếng đóng cửa, Hứa Tịch vẫn giả vờ đang ngủ bỗng mở mắt, mỉm cười ngọt ngào. Tối hôm qua tiểu khả ái vẫn luôn ngậm đầu nhũ của hắn, cả đêm không buông ra, thật sự là đáng yêu chết!
Ai! Quả nhiên chính là đàn ông càng lạnh lùng, bên trong càng đáng yêu!
Hứa Tịch nhìn thời gian, từ trên giường đứng lên, nên làm bữa sáng cho tiểu khả ái thôi, tuy rằng không biết tiểu khả ái sớm như thế đã đi đâu, nhưng bất luận y đi đâu, khi y về có thể ăn bữa sáng tình yêu của hắn.
Nhặt quần áo vương vãi trên mặt đất lên, Hứa Tịch dương môi cười tà mị, tùy tiện ném ra ngoài cửa sổ, trần trụi đi vào phòng bếp, bắt đầu làm bữa sáng.
Chờ Hứa Tịch làm xong bữa sáng, Đoạn Ngân Táp đã về, vừa vào nhà, y liền thấy một hình ảnh làm phun máu mũi, Hứa Tịch trần như nhộng cầm cái thìa nấu cháo.
"Bảo bối, em đã về!" Nghe tiếng bước chân, Hứa Tịch quay đầu cười ngọt ngào.
"Tại sao anh không mặc quần áo?" Đoạn Ngân Táp giận dữ hét lên. Y nằm mơ cũng không nghĩ tới về nhà sẽ nhìn thấy loại hình ảnh này, lực đánh vào trái tim y thật sự quá lớn.
" Quần áo người ta tối hôm qua bị sơn làm dơ, làm sao còn có thể mặc!" Hứa Tịch trả lời một cách đương nhiên.
"Anh không biết tìm quần áo khác mặc sao?" Đoạn Ngân Táp bị chọc giận đến sắp hôn mê. Cái này căn bản là lấy cớ, y dám khẳng định yêu tinh kia là cố ý.
"Ca ca không có quần áo a!" Hứa Tịch vô tội chớp chớp mắt. Kỳ thật Đoạn Ngân Táp đã đoán đúng, Hứa Tịch là cố ý, y phục của hắn không hề bị sơn làm dơ.
"Anh rốt cuộc có biết xấu hổ là gì hay không?" Đoạn Ngân Táp thật sự rất muốn mở đầu hắn ra, nhìn xem bên trong thật ra có cái gì.
"Có liên quan gì, trong phòng này chỉ có hai người chúng ta, người khác sẽ không thấy được. Bảo bối, em cũng cởi quần áo ra đi! Không mặc quần áo cảm giác thật sự rất tuyệt, giống như trở về với thiên nhiên vậy." Hứa Tịch vừa nói vừa vươn tay cởi quần áo Đoạn Ngân Táp.
"Đừng đụng vào tôi! Anh cho là người nào cũng không biết xấu hổ như anh sao!" Đoạn Ngân Táp đẩy hắn ra, mắng. Y cuối cùng đã hiểu được cái gì là người không biết xấu hổ đến quỷ cũng sợ, yêu nghiệt chết tiệt này chính là một ví dụ tốt nhất cho những lời này.
"Bảo bối, đừng thẹn thùng nữa! Tối hôm qua em đã làm chuyện không biết xấu hổ, em hút núm vú người ta, em, em…"
"Câm miệng! Không được nhắc lại chuyện tối hôm qua!" Đoạn Ngân Táp xấu hổ, khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng, vươn tay bịt miệng Hứa Tịch. Tối hôm qua là y điên rồi, mới có thể làm chuyện mất mặt như vậy.
"Bảo bối, em đỏ mặt a!" Hứa Tịch đẩy tay y ra, chỉ mặt y cười ha ha.
"Không cho cười!" Đoạn Ngân Táp càng nổi trận lôi đình, hận không thể bắt Hứa Tịch ngậm chặt cái miệng lại.
" Bộ dáng tiểu suất ca thẹn quá hóa giận thật đáng yêu!" Hứa Tịch cười lớn hơn, khoa trương hơn.
"Anh muốn chết thì nói thẳng một tiếng, tôi sẽ thành toàn cho anh!" Đoạn Ngân Táp nghiến răng nghiến lợi cười lạnh, rõ ràng đã bị buộc đến cực hạn.
Hứa Tịch biết y thật sự tức giận, nhanh chóng ôm lấy y làm nũng: "Bảo bối, đừng nóng giận, người ta nói giỡn thôi mà! Người ta làm cho em bữa sáng tình yêu ──cháo đường phèn sở trường của người ta."
Khi Hứa Tịch làm nũng vô cùng đáng yêu, trên đời chỉ sợ không có một người đàn ông nào thấy còn có thể tức giận với hắn, Đoạn Ngân Táp tất nhiên cũng không ngoại lệ. Nhìn Hứa Tịch đáng thương chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, trong lòng y thầm thở dài, thật sự là y đối với yêu tinh kia một chút biện pháp cũng không có.
"Tôi vừa ra ngoài mua cho anh ít thuốc, lại đây tôi bôi giúp anh." Đoạn Ngân Táp kéo ghế ngồi xuống, lấy ra một chai thuốc.
"Em mới sáng sớm đã ra ngoài, chính là vì mua thuốc cho ca ca sao? Ca ca thật cảm động, hôn một cái!" Hứa Tịch cao hứng ôm cổ y, tặng y một nụ hôn nóng bỏng.
"Đừng có mới sáng sớm đã động dục, lại đây ngồi xuống!" Ngoài miệng thì mắng, nhưng Đoạn Ngân Táp cũng không cự tuyệt Hứa Tịch.
Đoạn Ngân Táp để Hứa Tịch nằm úp sấp trên chân mình, mở cặp mông trắng nõn mê người, tìm ra cúc huyệt hồng, duỗi ngón tay có dính thuốc mỡ màu trắng vào. Cúc huyệt mới vừa chạm tới ngón tay, lập tức hút lấy nó, giống như cái miệng nhỏ muốn nuốt trọn cả ngón tay vậy. Đoạn Ngân Táp ngây ngẩn cả người, y có chút kinh ngạc nhìn Hứa Tịch, lần thứ hai vì sự *** đãng của hắn mà líu lưỡi.
Đoạn Ngân Táp cường bách bản thân gạt bỏ tạp niệm, chuyên tâm bôi thuốc cho Hứa Tịch, ngón tay thô to chuyển động thật cẩn thận, bôi thuốc lên vách tường bị thương.
"Ân a… A a ô… A ngô…" Hứa Tịch vặn vẹo cặp mông mê người, đôi môi đỏ mọng phun ra những tiếng rên rỉ yêu kiều mê người.
"Không được rên!" Đoạn Ngân Táp nhíu mày, đánh mông hắn. Chỉ là giúp hắn bôi thuốc thôi, lại kêu thành như vậy, giống như y ở trên giường làm hắn. Thật là một tao hàng, không ngày nào không phát tao!
"Bảo bối, tay em đâm sâu vào, mông người ta thật ngứa a!" Hứa Tịch quay đầu nhìn y, hạnh mâu hàm xuân, viết lên hấp dẫn vô hạn.
"Còn lại tự mình bôi!" Đoạn Ngân Táp nhanh chóng rút ngón tay đẩy hắn ra, yêu tinh chết tiệt này, lại câu dẫn y!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!