Chương 20: (Vô Đề)

Rất nhanh Đoạn Ngân Táp liền hiểu được lời Hứa Tịch nói là ý gì, y mới vừa cởi giầy nằm lên ghế sa lông, chợt nghe trong phòng ngủ truyền đến tiếng rên rỉ làm người ta run rẩy.

"A… Bảo bối, nơi đó của ca ca hảo ngứa, dùng đầu lưỡi của em liếm nó đi, ừ… Đúng, chính là như vậy, bảo bối ngoan…"

Đoạn Ngân Táp khuôn mặt xanh mét, gân xanh nổi lên, y biết Hứa Tịch cố ý, tuyệt đối không thể để ý đến hắn, nếu không sẽ mắc mưu hắn. Y quyết định không quan tâm đến Hứa Tịch, nhắm mắt lại ngủ, nhưng ──

"Ân… Tâm can, em giết chết ca ca, lạp xườn của em quá lớn, ca ca ăn không được… A ── không cần mãnh như thế, người ta chịu không nổi… A a… Chết, ca ca bị em làm chết…"

Tiếng rên yêu mị, quả thực khiến người ta nổi điên, nghe âm thanh liêu nhân kia, trong lòng Đoạn Ngân Táp như có ngọn lửa dần dần bốc lên, khiến y không thể nào ngủ được, tiếng lãng kêu kia lại ngày càng to hơn.

"Thích em chơi ca ca như thế, ca ca muốn em chơi ngực người ta, muốn em chơi tiểu tao huyệt của người ta, còn có tiểu cúc hoa của người ta. Ô… Táp, mau tới đây…"

Nghe được câu cuối cùng mang theo tiếng khóc kêu tên mình, Đoạn Ngân Táp rốt cuộc chịu không nổi, y đứng dậy đá văng cửa phòng ngủ."Anh muốn làm…"

Sau khi nhìn thấy Hứa Tịch, tròng mắt Đoạn Ngân Táp thiếu chút nữa rơi ra, tìm không thấy giọng nói của mình.

Chỉ thấy Hứa Tịch cả người trần trụi nằm ở giữa giường, ôm lấy cái gối, hai chân kẹp chặt dùng sức cọ xát nó, trên ga giường màu lam còn dính mật dịch màu trắng của hắn, cái gối màu đen cũng bị hắn làm ướt, trong phòng tràn ngập hương vị *** *** mỹ.

"Bảo bối, em còn chưa ngủ à!" Hứa Tịch quay đầu nhìn Đoạn Ngân Táp mặt như la sát, biếng nhác nói.

"Anh đang làm cái gì?" Đoạn Ngân Táp nắm chặt tay, cố nén ý định xông lên đánh Hứa Tịch.

"Còn không phải do em sao, ai bảo em để người ta ngủ một mình, người ta tịch mịch, cho nên phải tự an ủi a!" Hứa Tịch ai oán lên án.

Đoạn Ngân Táp hoàn toàn không còn gì để nói với Hứa Tịch nữa, y không biết nên mắng Hứa Tịch là cái gì, trên đời làm gì có loại người không biết xấu hổ đến như vậy!

"Em mau ra ngoài đi, không nên ở chỗ này cản trở ca ca tự an ủi, ca ca cũng không muốn lại nhận tội danh câu dẫn em!" Nói xong, Hứa Tịch lại ôm cái gối ma sát hoa huy*t, còn xoa nắn cặp vú đầy đặn.

Đoạn Ngân Táp biết Hứa Tịch làm như thế mục đích thực sự là gì, nếu như mình đi ra ngoài, thì không chỉ buổi tối hôm nay mà sau này cũng đừng mơ được ngủ ngon.

"Chúng ta cùng ngủ!" Đoạn Ngân Táp nghiến răng nghiến lợi nói.

"Không cần! Giường hẹp thế này, hai người chúng ta không thể ngủ cùng, em ra sa lông đi!" Hứa Tịch lắc đầu.

Đoạn Ngân Táp thật muốn bóp chết hắn, nếu không phải vì một tháng sau có thể vĩnh viễn thoát khỏi hắn, Đoạn Ngân Táp sớm đã đá hắn ra khỏi nhà.

"Chúng, ta, cùng, ngủ!" Đoạn Ngân Táp lặp lại lần thứ hai, răng nanh cắn chặt lại.

"Được rồi! Nhìn em như thế chắc rất muốn cùng người ta ngủ, người ta phải cố nằm chen chúc với em vậy!" Hứa Tịch được tiện nghi còn khoe mã, nói giọng ủy khuất.

Đoạn Ngân Táp mặt đen sì trèo lên giường, kéo cái gối Hứa Tịch kẹp giữa hai chân ném xuống đất, đẩy Hứa Tịch vào bên trong, rồi mới nằm ngủ.

"Bảo bối, ca ca lạnh quá a!" Hứa Tịch liều mạng chui vào trong ngực Đoạn Ngân Táp.

Hiện tại rõ ràng là trời đang nóng, tại sao lại lạnh, Đoạn Ngân Táp căm tức muốn đẩy Hứa Tịch ra. Nhưng Hứa Tịch lại giống như bạch tuộc, ôm chặt lấy y, toàn thân đều dán chặt trên người y, y căn bản không có biện pháp nhúc nhích.

Điểm chết người chính là bộ ngực ôn hương nhuyễn ngọc, thân thể Đoạn Ngân Táp không tự chủ được có phản ứng, cặp vú đầy đặn của Hứa Tịch đặt trên ngực y, hạ thể kỳ lạ kia càng cố ý ma sát phân thân lửa nóng của y. Đoạn Ngân Táp mồ hôi rơi như mưa, liều mạng kẹp chặt hai chân, cưỡng chế dục vọng của mình.

"Bảo bối, em sao lại chảy nhiều mồ hôi như thế, có phải có chỗ nào không thoải mái không?" Hứa Tịch ôm cổ Đoạn Ngân Táp, thổi khí bên tai y.

Đoạn Ngân Táp hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái, vừa định bắt hắn buông mình ra, Hứa Tịch lại đột nhiên cầm lấy hạ thể cứng rắn sắp nổ tung của y.

"Ai nha! Bảo bối, em thật hạ lưu a! Cùng ca ca ngủ, tiểu đệ đệ lại cứng rắn như vậy, cũng có thể so với chùy sắt, người ta không để ý đến em nữa!" Hứa Tịch thẹn thùng kêu lên, giống một tiểu cô nương ngây thơ chưa trải sự đời.

Đoạn Ngân Táp tức giận đến hộc máu, rõ ràng là hắn cố ý câu dẫn y, vậy mà còn dám nói những lời này.

"Bảo bối, nếu em thật sự muốn, em chỉ cần van xin ca ca, gọi hảo ca ca, ca ca liền giúp em làm, được không?" Hứa Tịch vói vào trong quần Đoạn Ngân Táp, tà ác sờ nắn phân thân y.

"Yêu tinh chết tiệt, đừng đụng vào tôi!" Âm thanh khàn khàn cho thấy Đoạn Ngân Táp nhẫn nhịn có bao nhiêu vất vả, y vươn tay muốn kéo tay Hứa Tịch ra, nhưng Hứa Tịch lại giảo hoạt nắm chặt cự long của y, khiến y không dám nhúc nhích.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!