Chương 19: (Vô Đề)

Màn đêm buông xuống, đèn đường sáng lên rực rỡ, Đoạn Ngân Táp một mình cô độc đi trên đường lớn, khuôn mặt mệt mỏi, tâm hồn cũng mỏi mệt không chịu nổi.

"Bà ấy" vẫn như lúc trước, mỗi lần đến thăm"Bà ấy", y đều mệt mỏi như vậy!

Thở dài một tiếng, Đoạn Ngân Táp phát hiện đã đến cửa nhà, theo thói quen ngẩng đầu nhìn cửa sổ, khuôn mặt anh tuấn hiện lên một tia kinh ngạc. Đèn sao vẫn sáng? Đoạn Ngân Táp lúc này mới nhớ ra Hứa Tịch đang ở nhà y.

Nhắc tới Hứa Tịch, Đoạn Ngân Táp lại thở dài, không biết yêu nghiệt kia có thừa dịp y không ở nhà mà gây rối gì không. Leo lên tầng năm, Đoạn Ngân Táp vừa muốn lấy chìa khóa mở cửa, cửa đã tự động mở ra.

"Hoan nghênh về nhà!" Một khuôn mặt tươi cười sáng lạn xuất hiện sau cửa.

"Anh không thừa dịp tôi không ở nhà mà làm loạn chứ?" Đoạn Ngân Táp đi vào nhà, đánh giá bốn phía.

"Đương nhiên không có, người ta rất ngoan, người ta còn đặc biệt tới siêu thị mua thiệt nhiều thức ăn ngon về làm cho em ăn, nhanh đi rửa tay, rồi ăn cơm!" Hứa Tịch cười ngọt ngào.

"Anh biết nấu cơm?" Đoạn Ngân Táp có chút kinh ngạc, nhìn thế nào Hứa Tịch cũng giống người mười ngón tay không dính nước( ý là không bao giờ làm việc mệt nhọc, dính bẩn).

"Người ta đương nhiên là không, người ta là vì em mới học làm. Vì làm bữa cơm này cho em, tay người ta bị thương, em xem!" Hứa Tịch cong đôi môi đỏ mọng, vươn mười ngón nhỏ dài bị thương, tất cả đều dán băng."Trong nhà em chẳng có cái gì cả, hại ca ca lại phải tới siêu thị mua, mệt chết ca ca!"

Đoạn Ngân Táp nhíu nhíu mày, lặng yên nửa ngày, mới hỏi: "Đau không?"

"Vô nghĩa, đương nhiên là đau! Em không nghe người ta nói tay đứt ruột xót, người ta đau đến nước mắt đều rơi ra này!" Mắt hạnh xinh đẹp thật sự rơi ra vài giọt nước mắt.

"Đáng đời!" Tuy rằng ngoài miệng mắng, nhưng Đoạn Ngân Táp lại cúi đầu, kéo ngón tay Hứa Tịch thật cẩn thận mà thổi thổi.

Hứa Tịch lộ ra nụ cười hạnh phúc, thật là một đứa nhỏ ngốc, cách băng dán mà thổi, tay hắn làm sao cảm giác được, ngốc chết!

"Sau này không cần làm nữa, miễn cho tay lại bị thương!"

"Không, sau này mỗi ngày ca ca đều sẽ nấu cơm cho em, làm cho người mình thích, dù đau cũng không sao!" Hứa Tịch kiên định nói.

"Thần kinh!"

Thanh âm tuy lạnh băng, nhưng Hứa Tịch nghe ra bên trong còn có cảm xúc khác, cong đôi môi đỏ mọng. Thật là một tiểu gia khỏa khẩu thị tâm phi!

"Nhanh đi rửa tay rồi ăn cơm, nếu không đồ ăn sẽ nguội mất!" Hứa Tịch kéo Đoạn Ngân Táp vào phòng bếp rửa tay.

Sau đó, hai người bắt đầu ăn cơm, bởi vì phòng bếp nhỏ, cho nên bọn họ chỉ có thể ngồi phòng khách ăn cơm.

"Bảo bối, ăn thử đi, xem ca ca nấu có ngon không." Hứa Tịch đưa bát thịt kho tàu mình đã tỉ mỉ nấu cho Đoạn Ngân Táp.

"Cái này có thể ăn sao?" Nhìn thịt kho tàu màu đen trong bát, Đoạn Ngân Táp nhăn mày. Lần đầu tiên nấu ăn, tám chín phần đều sẽ làm ra những món ăn thực khủng bố, làm không tốt ăn còn có thể vào bệnh viện.

"Người ta vất vả mới làm được, em lại còn chê!" Hứa Tịch mất hứng chu cái miệng nhỏ.

Nhìn Hứa Tịch vẻ mặt tức giận, Đoạn Ngân Táp thở dài. Quyết định, y cắn răng ăn thử một lần, cùng lắm thì uống chút thuốc đau dạ dày.

Ôm tâm tình tráng sĩ đứt cổ tay, Đoạn Ngân Táp ăn thịt kho tàu, nhất thời mắt sáng ngời, kinh hãi. Hương vị thịt kho tàu khác hẳn với màu sắc khó coi của nó, vô cùng ngon miệng.

"Em ăn nữa đi, cái này là súp đậu đỏ, còn có khoai tây xào, sườn xào chua ngọt!" Hứa Tịch không hỏi Đoạn Ngân Táp ăn ngon không, bởi vì hắn tuyệt đối tin tưởng tài nấu nướng của mình. Kỳ thật vừa rồi hắn nói dối, đây không phải là lần đầu tiên hắn nấu ăn, bởi vì có một người mẹ siêu cấp lười biếng, từ khi còn nhỏ hắn đã làm tất cả việc nhà rồi, nấu cơm là cơ bản nhất.

Ăn thử tất cả các món ăn Hứa Tịch làm, Đoạn Ngân Táp thật sự muốn ăn luôn cả đầu lưỡi mình, Hứa Tịch quả thực có thể đi làm đầu bếp chuyên nghiệp.

"Đây có thật là lần đầu tiên anh nấu ăn không?" Đoạn Ngân Táp hoài nghi hỏi.

"Đúng vậy!" Hứa Tịch lại xới cho Đoạn Ngân Táp thêm một chén cơm, vẻ mặt ngọt ngào.

Đoạn Ngân Táp biết Hứa Tịch đang nói dối, nhưng y không truy hỏi nữa, bởi vì thật hay giả cũng không còn là vấn đề, quan trọng là … Đã thật lâu rồi không có ai nấu cơm cho y. Bởi vì y không nấu cơm, nên toàn ăn mì ăn liền, hay là đồ ăn bên ngoài, đây là món ăn ngon nhất y từng ăn trong vài năm nay. Nội tâm vẫn luôn phong bế, lặng lẽ mở ra một lối nhỏ.

Hôm nay Đoạn Ngân Táp ăn đến năm chén cơm, nhìn đồ ăn mình làm bị Đoạn Ngân Táp ăn sạch, Hứa Tịch cao hứng cười rạng rỡ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!