Một buổi trưa tĩnh lặng, ánh dương ấm áp xuyên qua cửa sổ chiếu vào bên trong, trong phòng một mỹ nam tử làm người ta kinh diễm đang ngồi trước cây đàn dương cầm màu trắng( pi-a
-no), đàn lên những khúc nhạc du dương tuyệt vời.
Đoạn Ngân Táp đã nghỉ học một tuần lễ rồi, nhưng Hứa Tịch lại không lo lắng, mỗi ngày hắn đều vô cùng nhàn nhã, trừ việc đến trường dạy học, thì chính là ở nhà đánh đàn, xem sách, hoàn toàn không đi tìm Đoạn Ngân Táp. Không khỏi làm người khác hoài nghi có phải Hứa Tịch đã hết hứng thú với Đoạn Ngân Táp, định buông tha cho y rồi không.
"Tịch ca!" Bỗng nhiên hai tiểu thiên sứ bộ dạng giống nhau như đúc đang khóc nức nở từ ngoài cửa chạy vào.
"Tiểu bảo bối, có chuyện gì, sao lại khóc vậy?" Hứa Tịch xoay người giang hai tay ôm hai em trai, vẻ mặt nghi hoặc. Tiểu Phong và Tiểu Lang không phải được Lạc đưa đến nhà Đặng Dương chơi sao, sao tự nhiên lại chạy về nhà?
"Tịch ca, mau đi cứu Lạc ca ca, Dương ca ca đang đánh Lạc ca ca!" Hứa Lang khóc ròng nói.
"Tịch ca, anh mau đi cùng bọn em, Lạc ca ca sắp bị Dương ca ca đánh chết rồi!" Hứa Phong kéo tay Hứa Tịch, sớm đã khóc thành lệ.
"Đặng Dương đánh Lạc, làm sao có thể! Các en mau nói rõ ràng rốt cuộc chuyện này là sao!" Hứa Tịch nhíu mày, Đặng Dương kia bị vợ quản nghiêm như vậy làm sao có thể đánh Lạc, y có thể đánh mình nhưng không bao giờ dám đánh Lạc.
"Buổi sáng Dương ca ca bảo người hầu trong nhà đưa bọn em đi công viên chơi, nhưng bọn em cảm thấy chơi trò chơi trong công viên thực nhàm chán, liền lén trốn trở về, kết quả nhìn thấy Dương ca ca đang cưỡi trên người Lạc ca ca, đem điểu điểu của anh ấy cắm trong thí thí của Lạc ca ca mà đánh Lạc ca ca, Lạc ca ca khóc thật dữ dội, nói anh ấy muốn chết cầu Dương ca ca buông tha anh ấy, nhưng Dương ca ca lại sáp càng mạnh.
Dương ca ca thật đáng sợ, Tịch ca anh mau đi cứu Lạc ca ca đi!(hazz, trẻ con thiệt ngây thơ)" Hứa Phong áp trên người Hứa Lang, làm mẫu cho Hứa Tịch nhìn lại hiện trường.
"Ha ha ha, các bảo bối đừng lo lắng, đó là Đặng Dương đang yêu thương Lạc ca ca của các em đấy!" Nghe xong, Hứa Tịch cười ha ha, hóa ra là Tiểu Lang, Tiểu Phong gặp đúng lúc Đặng Dương và Lạc hoan ái.
"Dương ca ca đang yêu thương Lạc ca ca? Nhưng anh ấy rõ ràng là khi dễ Lạc ca ca a!" Hai khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp đều tỏ vẻ khó hiểu.
"Chờ các em trưởng thành thì sẽ biết…" Đang lúc Hứa Tịch giải thích cho hai em trai, điện thoại của hắn vang lên.
Nghe tiếng, Hứa Tịch nhếch môi cười, xem ra đã điều tra được rồi. Quả nhiên, hắn vừa nghe, thám tử hắn thuê liền nói cho hắn biết đã điều tra được tung tích của Đoạn Ngân Táp, cùng với điều hắn muốn.
Đóng di động, khuôn mặt diễm lệ của Hứa Tịch lộ ra một nụ cười khủng bố, để tiểu khả ái tự do vài ngày, giờ cũng nên đi tìm y, tuy nhiên trước tiên hắn phải xử lý hai tiểu bảo bối này thật tốt đã.
"Tiểu Lang, Tiểu Phong, ca ca có việc muốn đi ra ngoài một chút, ca ca đưa các em đến nhà ông nội chơi, được không?" Hứa Tịch cúi đầu nhìn song bào thai đáng yêu cười nói.
"Không cần!" Hứa Lang và Hứa phong lập tức lắc đầu, trăm miệng một lời mà cự tuyệt. Tinh thúc thúc thật đáng sợ, mỗi lần đến nhà ông nội, hắn đều đánh thí thí bọn họ.
Hứa Tịch không hỏi tại sao, không cần nghĩ cũng biết nhất định là Tinh thúc ghen tị bọn Tiểu Lang vừa đến gần ông nội, cho nên khi dễ bọn chúng. Xem ra chỉ có thể xin lỗi Đặng Dương và Lạc, trong mắt Hứa Tịch hiện lên một chút xấu xa.
"Các bảo bối, vậy ca ca đưa các em đến nhà Dương ca ca được không?" Hứa Tịch sờ đầu bọn đệ đệ, cười đến sáng lạn.
"Được!" Song bào thai lập tức gật đầu. Chỉ cần Dương ca ca không phải khi dễ Lạc ca ca, bọn họ nguyện ý đến nhà Dương ca ca, Dương ca ca rất thương bọn họ.
"Chúng ta đi thôi, các bảo bối!" Hứa Tịch hôn lên mặt song bào thai một chút, liền ôm bọn đệ đệ đi tìm Đặng Dương và Hứa Lạc.
### ### ###
Nghe ngoài cửa sổ truyền đến tiếng huyên náo, tâm tình vốn đã phiền não của Đoạn Ngân Táp càng không tĩnh lặng để viết truyện. Y gần đây vô cùng yên bình, nhưng vẫn không có linh cảm, mấy ngày nay tuy rằng mỗi ngày đều cố gắng ngồi trước máy tính viết truyện, nhưng một chữ cũng không viết nổi. Sắp đến gày nộp bản thảo, nhưng y mới viết một chút, đến lúc đó làm sao mà báo cáo kết quả công tác với biên tập được? Phiền chết!
Uống xong cốc cà phê đặt lên bàn, Đoạn Ngân Táp nhu nhu huyệt Thái Dương đang đau nhức, khe khẽ thở dài.
Đang lúc Đoạn Ngân Táp phiền não không thôi, thì ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa đinh tai nhức óc."Đoạn Ngân Táp, cậu có ở nhà không? Tớ là Phan Lệ Nhu đây!"
Nghe âm thanh quen thuộc, Đoạn Ngân Táp càng nhăn mày lại chặt hơn, lại tới nữa! Sau khi y nghỉ học, Phan Lệ Nhu liền tìm tới nhà, mỗi ngày đều đến xem y có về nhà không. Y rất rõ ràng tình cảm Phan Lệ Nhu đối với mình sâu đậm, nhưng loại ái tình này không thể miễn cưỡng, bất kể Phan Lệ Nhu làm gì, y đối với cô không cảm giác chính là không cảm giác. Y chỉ có thể lạnh lùng tuyệt tình với cô, hy vọng cô buông tha cho mình, một lần nữa tìm được người cô thật sự yêu.
Qua vài phút, Phan Lệ Nhu giống như thường ngày, không nhận được câu trả lời lại quay về. Đợi sau khi Phan Lệ Nhu đi khỏi, Đoạn Ngân Táp nhẹ nhàng thở ra, may mắn Phan Lệ Nhu đầu óc đơn giản, không khó chơi như yêu nghiệt Hứa Tịch kia, nếu không mình gặp phiền toái lớn.
Nhớ tới Hứa Tịch, Đoạn Ngân Táp lại nhíu mày, cầm bao thuốc trên bàn rút ra một điếu hút. Từ khi y nghỉ học đến giờ, yêu nghiệt kia không quấy rầy y nữa, cũng không đem chuyện y là Thương Tang nói ra ngoài, có thể là đối với y hết hy vọng rồi! Thật không ngờ hắn lại dễ dàng bỏ qua cho y như vậy, xem ra hắn chỉ là muốn vui đùa một chút thôi!
Đoạn Ngân Táp phả ra một làn khói trắng, nét mặt anh tuấn lộ một tia trào phúng, quả nhiên ái tình tất cả chỉ là giả dối, trên đời căn bản không có cái gì gọi là thực tâm!
Hút xong điếu thuốc, khi Đoạn Ngân Táp chuẩn bị tiếp tục viết văn, máy tính của y đột nhiên trở nên tối đen không nhìn thấy gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!