Chương 17: (Vô Đề)

Tiết cuối buổi chiều là tiết của Hứa Tịch, sau khi tan học, hắn gọi Đoạn Ngân Táp một mình ở lại phòng học, Phan Lệ Nhu muốn cùng ở lại, nhưng Hứa Tịch lại dùng một kế nhỏ đuổi cô về.

Trong phòng học rộng lớn chỉ có hai người Đoạn Ngân Táp và Hứa Tịch, yên tĩnh lạ thường. Đoạn Ngân Táp ngẩng đầu nhìn Hứa Tịch

- kẻ bắt mình ở lại giờ đang ngồi trên bục giảng phê chữa bài tập, không nói một lời, cau mày. Yêu nghiệt này bắt y một mình ở lại, chắc chắn muốn làm chút chuyện hạ lưu nhàm chán, y thật sự là quá xui xẻo mới bị hắn nhìn trúng. Y nhất định phải nói rõ với hắn, để hắn đừng dây dưa lằng nhằng nữa.

Đoạn Ngân Táp đứng dậy đi lên trước, lạnh lùng nói với Hứa Tịch: "Tôi không biết anh lại muốn làm gì, nhưng tôi cho anh biết, bất kể anh làm cái gì, tôi cũng sẽ không thích anh."

Hứa Tịch mắt điếc tai ngơ, chuyên tâm cúi đầu phê chữa bài tập.

Đoạn Ngân Táp nhíu mày, giọng nói lạnh hơn, "Anh nghe rõ, đừng dính lấy tôi nữa, nếu không đừng trách tôi đối với anh không khách khí." Nói xong rồi định bỏ đi.

"En muốn không khách khí đối với ca ca thế nào? Muốn cùng ca ca chơi SM sao?" Hứa Tịch cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Được rồi! Bài tập đã sửa xong, có thể cùng tiểu tâm can của hắn hảo hảo chơi rồi.

Buông bút, Hứa Tịch đứng lên, ngồi trên bàn, phong tình vạn chủng nhếch chân lên, lộ ra cặp đùi trắng như ngọc."Tiểu bảo bối, em cứ việc đối với ca ca không khách khí, em càng không khách khí với ca ca, ca ca càng thích em." Tiếng cười nho nhỏ, phảng phất chút sắc tình.

Đoạn Ngân Táp biết mình nói không lại Hứa Tịch, lười cùng hắn đấu khẩu, xoay người muốn bỏ đi, dù sao những gì muốn nói y đã nói xong.

"Nếu em bước ra khỏi phòng học nửa bước, ca ca sẽ đem chuyện của chúng ta nói ra." Hứa Tịch uy hiếp.

"Thật tùy tiện!" Đoạn Ngân Táp đã nghĩ kỹ rồi, nếu thật sự không được thì y sẽ nghỉ học, y không muốn có bất kỳ quan hệ gì với Hứa Tịch.

Hứa Tịch cau mày, chiêu này vô dụng? Vậy thì hắn phải xuất ra vương bài (lá bài chủ chốt)rồi!

Hứa Tịch cười yêu mị, nhảy xuống bàn giáo viên, từ đằng sau ôm lấy Đoạn Ngân Táp vuốt ve ngực y."Bảo bối, tại sao em lâu như thế rồi mà vẫn chưa viết thêm phần mới của "Cái bóng", hại ca ca chờ rất lâu rồi!"

Nghe vậy, thân mình Đoạn Ngân Táp chấn động, nửa ngày mới hồi phục tinh thần, Hứa Tịch biết y là Thương Tang?

"Bảo bối, có chuyện gì vậy? Ca ca cảm thấy em đang sợ hãi!" Thấy y cứng ngắc, Hứa Tịch nở nụ cười vừa lòng, vươn cái lưỡi đinh hương liếm cái lỗ tai mẫn cảm của y.

"Làm sao anh biết tôi là Thương Tang?" Đoạn Ngân Táp xoay người, song mâu rét lạnh như băng, trong giọng nói lộ ra sát khí rõ ràng. Thân phận của y vẫn luôn là một bí mật, ngoại trừ biên tập nhà xuất bản ký hợp đồng biết ra, hẳn là không ai biết mới đúng.

"Không nói cho em, chờ khi em hầu hạ ca ca thoải mái, ca ca mới nói cho em biết." Hứa Tịch cố ý trêu trọc y, tiếp tục ăn đậu hũ của y.

"Không cho phép đem chuyện tôi là Thương Tang nói ra, nếu không tôi tuyệt đối sẽ không buông tha anh." Âm trầm nhìn Hứa Tịch, Đoạn Ngân Táp âm độc uy hiếp. Hiện tại Hứa Tịch làm sao biết được đã không còn quan trọng, mấu chốt là phải che miệng hắn lại, không thể để chuyện mình là Thương Tang lộ ra ngoài.

"Vậy còn phải xem thái độ của em!" Hứa Tịch cắn vào cằm y một cái.

Đoạn Ngân Táp nhíu mày, Hứa Tịch cười nói: "Chỉ cần em làm bảo bối ngoan của ca ca, hảo hảo nghe lời ca ca, khiến ca ca vui vẻ, ca ca sẽ giúp em giấu kín bí mật này, nếu không…" Tiếng cười yêu mị khiến người ta xương cốt rã rời.

Khuôn mặt tuấn tú của Đoạn Ngân Táp xanh mét, nắm chặt hai tay, y biết Hứa Tịch muốn ăn y, tuy rằng trên tay y cũng có bí mật của Hứa Tịch, nhưng Hứa Tịch căn bản không sợ y nói cho người khác biết hắn là song tính nhân. Mà y lại tuyệt đối không thể để cho người khác biết y chính là Thương Tang, nếu không bọn họ sẽ bị tìm được, rồi bị lôi trở về.

"Không cần dùng ánh mắt khủng bố như vậy nhìn người ta, người ta nhát gan, sẽ sợ." Đối mặt với ánh mắt giết người của Đoạn Ngân Táp, Hứa Tịch đáng thương hề hề chớp đôi mắt to tròn xinh đẹp.

Nếu không là bởi vì y còn có bí mật bị Hứa Tịch biết, Đoạn Ngân Táp thật sự rất muốn làm thịt yêu nhân bất nam bất nữ này.

"Bảo bối, từ mấy ngày trước cùng em làm, ca ca vẫn rất nhớ em, ba cái miệng nhỏ nhắn của ca ca mỗi ngày đều đói khóc, em xem nó lại khóc!" Hứa Tịch buông Đoạn Ngân Táp ra, ngồi trở lại bàn, kéo váy lên, cởi quần lót, mở chân ra để Đoạn Ngân Táp nhìn hạ thể kỳ lạ của mình.

Dưới phân thân xinh đẹp, mật hoa phấn hồng chảy ra *** dịch màu trắng, nước sáng bóng *** mỹ nói không nên lời, Đoạn Ngân Táp nhanh chóng quay đầu đi chỗ khác.

Hứa Tịch nhếch môi cười, cởi áo ra, vươn tay cách áo lót vuốt ve cặp vú đầy đặn của mình, tay kia thì xoa nắn hoa huy*t mẫn cảm, khiến *** thủy càng chảy càng nhiều.

"A a… Tại sao không dám nhìn ca ca, sợ mình chịu không được, ăn ca ca sao?" Hứa Tịch vừa rên rỉ *** đãng, vừa nói kích Đoạn Ngân Táp.

"Ai nói tôi không dám!" Tất cả con trai đều là sinh vật thích sĩ diện, Đoạn Ngân Táp quay đầu lại nhìn Hứa Tịch, tròng mắt thiếu chút nữa rơi ra.

Hứa Tịch tóc dài xõa vai, mặt đỏ bừng, quần áo xộc xệch nằm trên bàn, váy bị kéo đến thắt lưng, áo nửa mặc trên người, cặp vú trắng nõn căng lên dưới áo lót, bộ dáng thật sự *** đãng câu nhân nói không nên lời.

"A ừ… Nóng quá, ba cái miệng nhỏ nhắn của người ta đói chết, muốn ăn cái gì, bảo bối mau tới đây uy no nó!" Hứa Tịch thở gấp, thân thể tuyết trắng như xà tinh vặn vẹo trên bàn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!